11/14/19

10 CÁCH ĐỂ SỐNG THẬT VỚI CHÍNH MÌNH (NGAY CẢ KHI BẠN ĐANG SỢ HÃI)

Hãy đối mặt với sự thật rằng “Giả bộ để là một ai đó không phải bạn chính là thứ trải nghiệm tệ hại nhất trên thế giới này, và nhận ra rằng “Bạn đang cố giả vờ là một ai đó khác” thậm chí còn đau khổ hơn.
Vậy nên làm gì khi bản thân nhận ra chúng ta đang không thành thật với chính mình?
Mọi người thường xuyên khiến việc diễn tả “tính xác thực” của một con người trở thành một điều gì đó thật lớn lao, trong khi thực tế “sống đúng với bản thân”lại là một việc khá đơn giản. Nhưng – nó không phải dành cho những người nhút nhát. Để sống đúng với chính mình, bạn cần nhiều can đảm. Tuy nhiên, sự can đảm là nguồn năng lượng mà tất cả chúng ta đều có quyền truy cập mặc cho việc chúng ta cảm thấy không an toàn với nó.
Nếu bạn cảm thấy mình đang sống một cách dối trá (living a lie), hãy tha thứ cho mình. Nó là điều tương đối bình thường, nhiều người trong số chúng ta đều cảm thấy điều này. Trong thực tế, học cách sống đúng với bản thân là một phần của kinh nghiệm phát triển con người. Khi chúng ta bước vào cuộc đời này, định mệnh luôn khiến chúng ta sống cuộc sống “thiếu tính xác thực” vào một lúc nào đó. Thông thường, chúng ta trước hết sẽ cần khám phá ra ai là người mà chúng ta đang “đóng giả” nhằm mục đích khám phá ra chúng ta thực sự lai từ thẳm sâu bên trong. Bởi thế, xin đừng lo lắng. Chẳng có gì sai với bạn cả. Bạn cũng không phải đang mắc lỗi, tuy nhiên, bây giờ chính là lúc bạn cần thức dậy khỏi những giấc mơ và cần làm một số “thực hành tinh thần nghiêm túc”.
29 dấu hiệu bạn đang sống hoàn toàn trong sự dối trá:
Hầu hết mọi người đang tồn tại, vào một lúc nào đó trong cuộc đời họ đều sẽ dừng lại và nhìn chằm chằm vào cuộc sống của mình. Đôi khi cảm giác trống rỗng bên trong này đi cùng với những cảm xúc như “sự phân rã siêu thực” hay cảm giác rằng “đây không phải cuộc sống của tôi”.
Những người khác cảm thấy khó chịu bởi sức nặng của mặt nạ xã hội (social masks)và những trách nhiệm mà chúng ta phải gánh, dẫn đến tình trạng mất ngủ và lo âu kinh niên. Đôi khi, chúng ta cảm thấy một sự tê tái nặng nề bên trong thứ đang nuốt lấy cuộc đời chúng ta và nhấn chìm nó trong trạng thái trầm cảm.
Nhận thức được rằng chúng ta đang đi sai đường có thể diễn ra rất chậm rãi, như ban ngày biến mất vào bóng đêm hoặc sẽ bất ngờ – giống như một cơn bão tuyết làm héo hon mọi vật xung quanh chúng ta. Cảm giác của sự nhận thức đó đã diễn ra thế nào với bạn?
Đối với tôi, việc nhận ra rằng tôi đang sống trong một lời nói dối lóe lên trong tôi một cách từ từ  và diễn ra trong khoảng một năm. Tôi cảm thấy ngày càng bối rối, mất phương hướng, lo lắng, chán nản, và tâm trí tôi xoáy vào một nơi tối tăm. Rất may tôi đã thoát khỏi nơi đó (và tôi sẽ chia sẻ cách tôi đã làm để ra khỏi đó ở cuối bài viết này). Cuối cùng, quyết định của tôi là sống đúng với bản thân mình, và kết quả là việc đốt đi chiếc cầu nối với toàn bộ gia đình có truyền thống theo đạo Cơ đốc giáo của mình – nhưng sự thật bước nhảy vọt vào cái “không biết (the unknown)” là – hoàn toàn và tuyệt đối – xứng đáng. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn thế, một sự tổng thể và toàn vẹn hơn !
Bạn có nghĩ rằng mình đang sống trong một lời dối trá? Dưới đây là một số lá cờ đỏ để bạn tìm ra câu trả lời:
  • Bạn cảm thấy bản thân bị mắc kẹt
  • Bạn thấy như mình không được nghe thấy, không được nhìn thấy và bị đánh giá thấp
  • Bạn cảm thấy đơn độc
  • Nụ cười của bạn ẩn giấu một nỗi đau đớn khủng khiếp
  • Bạn đã cố gắng làm cho cuộc sống của mình trở nên “được xã hội chấp nhận”
  • Bạn bị ám ảnh bởi việc làm hài lòng những người khác (Những lời khen ngợi trống rỗng, mở rộng quá mức những mối quan hệ, tìm kiếm sự chấp thuận,..etc)
  • Bạn đã mệt mỏi với việc đưa vào mình những tính cách giả mạo (fake personalities).
  • Bạn đánh giá giá trị bản thân dựa vào cách những người khác cảm nhận về bạn
  • Bạn hy sinh tất cả những ham muốn và ước mơ của mình
  • Bạn hiếm khi cảm thấy hạnh phúc thật sự
  • Bạn liên tục mang một cảm giác sợ hãi trong lõm thượng vị của bạn(the pit of the stomach – lõm thượng vị (giữa các xương cụt bên dưới xương ức)
  • Bạn đã quên những gì khiến bạn cảm thấy vui tươi và toàn vẹn
  • Bạn chạy trốn khỏi thực tế thông qua những sự nghiện ngập.
  • Cuộc sống trống trải, buồn bã, ảm đạm, thê lương
  • Bạn cảm thấy bị rút kiệt sức
  • Bạn chán nản với cuộc sống
  • Bạn có cảm giác rằng bạn đang sống trong một chế độ tự động
  • Bạn mang một trái tim đầy những hối tiếc
  • Bạn tiếp tục mơ mộng về những gì “đã có thể là”
  • Tâm trí của bạn bị ám ảnh bởi quá khứ
  • Bạn gặp rắc rối khi biểu lộ bản thân mình
  • Bạn bị bao vây bởi những người thích phán xét và thiếu sự ủng hộ, khuyến khích, cảm thông
  • Bạn nhìn vào cuộc sống của mình và cảm thấy như “nó không phải của bạn” nữa
  • Bạn giấu diếm nhiều bí mật với mọi người
  • Bạn sợ nói ra cảm xúc và suy nghĩ của mình một cách công khai
  • Bạn ngầm hủy hoại bản thân
  • Bạn phải đấu tranh, vật lộn với sự ghê tởm bản thân
  • Bạn cảm thấy như bạn không biết mình là ai nữa
Hãy dừng lại và suy nghĩ về những dấu hiệu này. Bao nhiêu điều bạn cảm thấy tương đồng với mình? Bạn càng có nhiều dấu hiệu khiến bạn muốn trả lời “Vâng” thì đồng nghĩa với việc bạn đang phải sống một “cuộc sống thiếu tính xác thực”.
10 cách để sống thật là mình

Cần can đảm để lớn lên và trở thành người bạn thực sự là. – E. E. Cummings
Mỗi người chúng ta đều có một số phận, một con đường sự sống thật sự, một sứ mệnh tâm hồn sâu sắc. Khi chúng ta ngây thơ lắng nghe người khác nói và cố gắng làm cho cuộc sống của chúng ta phù hợp với mong đợi của họ, đồng nghĩa với việc chúng ta không tuân theo mục tiêu cuối cùng của cuộc đời. Đó không phải là chúng ra đang cố tình đi theo con đường sai, thay vào đó, cuộc sống bị nứt gãy của của chúng ta là kết quả của một cuộc sống với chế độ tự lái một cách vô thức (unconsciously conditioned autopilot living).
Chúng ta ngay từ nhỏ được dạy dỗ rằng phải biết lắng nghe “các bậc trưởng lão” và phải tuân phục xã hội. Và mặc dù sự “cố gắng hòa nhập” đã giúp chúng ta học những bài học chúng ta cần như những đứa trẻ, làm người khác hài lòng bằng cách cố gắng trở thành một hình mẫu lạc hậu của sự sống khi trưởng thành sau đó. Như những người lớn, chúng ta phải học cách đứng trên chính đôi chân của mình và học cách đưa ra những quyết định đến từ trái tim và tâm hồn chứ không phải vì người khác bảo chúng ta phải làm (như cha mẹ, bạn bè, người yêu hoặc văn hóa, truyền thống) – đó mới chính là sự trưởng thành thật sự.
Nếu bạn đang khao khát kết nối với tâm hồn mình và sống đúng với bản thân, dưới đây là một số lời khuyên hữu ích (và đừng lo lắng, bạn có thể làm những điều này ngay cả khi bạn cảm thấy sợ hãi):
1 – Chịu trách nhiệm về hạnh phúc của bạn
Hãy nghiêm túc ngồi xuống và suy nghĩ về điều này: những người khác có trách nhiệm làm cho bạn hạnh phúc, hay bạn có trách nhiệm cho hạnh phúc của chính mình? Khi chúng ta không thành thật với bản thân, chúng ta có xu hướng để cho người khác (hoặc số phận) nắm giữ cuộc sống của chúng ta. Phương pháp thụ động này đơn giản chỉ mang đến sự bất hạnh và thất vọng. Đừng chỉ là người ngoài cuộc thụ động: hãy giành lại cuộc sống của bạn và trở lại là chính mình! Không ai chịu trách nhiệm về cuộc sống của bạn – ngoài chính bạn. Không ai có trách nhiệm làm cho bạn cảm thấy hoàn thiện – mà là chính bạn! Thời điểm bạn bước lên thách thức là thời điểm bạn bắt đầu cảm thấy được trao quyền trở lại.
2 – Thoát khỏi tâm trí và bước vào địa hạt của trái tim
Chúng ta cần cả tâm trí lẫn trái tim cùng làm việc trong sự hiệp đồng, nhưng chúng ta được dạy cách thờ phụng  tâm trí và làm tầm thường hóa trái tim. Nếu tâm trí bạn luôn là những cuộc đua và tràn ngập suy nghĩ, hãy tìm cách quay lại. Tìm cách thư giãn tâm trí của bạn để bạn có thể lắng nghe trái tim của bạn một lần nữa. Hãy nhớ rằng trái tim của bạn là cánh cửa cho tâm hồn. Mọi điều tâm hồn bạn muốn truyền đạt đều có thể cảm nhận bằng trái tim. Một số cách để thư giãn tâm trí bao gồm kỹ thuật thở (như pranayama), thiền, khí công, yoga, kĩ thuật Guided visualizations (một kỹ thuật thư giãn trong đó từ ngữ, âm thanh, được sử dụng để gợi lên hình ảnh, cảm giác và suy nghĩ tích cực) và chánh niệm.
3 – Thận trọng bỏ đi những người thiếu sự thiếu sự cảm thông, giúp đỡ hay mang nhiều cảm xúc tiêu cực (Deliberately remove unsupportive and toxic people)
Điều quan trọng là chúng ta thể hiện lòng trắc ẩn đối với những người suy nghĩ tiêu cực và hay phán xét, nhưng chúng ta không nhất thiết phải giữ họ xung quanh mình. Hãy suy nghĩ về những người mà bạn không muốn ở bên cạnh và thử nghiệm việc tách họ ra khỏi cuộc sống của bạn. Nếu bạn phát hiện ra rằng cuộc sống của bạn nhẹ nhàng hơn khi một số người nhất định đã biến mất, hãy quyết định cắt bỏ họ ra khỏi cuộc sống của bạn, với sự tử tế. Hãy cảm ơn vì vai trò của họ, nhưng hãy tiếp tục bước đi và tìm kiếm những người phù hợp hơn với mình.
4 – Ngừng trốn tránh bản thân
Khám phá lại việc bạn là ai. Ngồi xuống và khám phá những suy nghĩ của bạn thông qua một trang nhật ký hoặc tìm cách thể hiện cảm xúc của mình thông qua nghệ thuật, hoạt động hoặc một số hình thức sáng tạo. Bạn không cần phải là một người cầu toàn: chỉ cần cho phép bản thân kết nối lại với nội tâm của chính mình. Hãy chắc chắn rằng bạn đặt một khoảng thời gian rõ ràng mỗi ngày để làm việc này hoặc bạn có thể tìm cách trì hoãn hoặc thuận tiện để “quên đi”. Hãy cố gắng dành ít nhất mười phút, nhưng đặt mục tiêu sẽ tăng khoảng thời gian khám phá bản thân này lên thành nửa giờ hoặc nhiều hơn.
5 – Chấp nhận bản thân và ngừng việc cố gắng để được “yêu thích (bởi mọi người)”
Nếu bạn cảm thấy mình bị ghét hoặc không thích, đây là một trong những điều tệ nhất có thể xảy đến với bạn và cũng có thể bạn là một người “thích làm mọi người hài lòng”. Những người muốn làm hài lòng mọi người có một cảm giác yếu ớt về bản thân và rằng mọi điều họ làm đều nhằm mục đích nhận được sự phê duyệt và công nhận từ người khác. Để di chuyển khỏi vai trò “đi làm hài lòng người khác”, bạn cần phải học cách tìm thấy giá trị bản thân trong chính mình hơn là từ những người ngoài. Khi bạn yêu thương và chấp nhận bản thân, bạn không phải làm hài lòng những người khác và giả vờ là những người không phải là bạn. Để yêu thương bản thân, bạn cần phải có sự từ bi, tha thứ, sự quan tâm chân thành tới bản thân. Hãy nhớ rằng, bạn cũng như mọi người trong vụ trụ chúng ta đang sống đều xứng đáng với tình yêu thương và tình cảm của bạn.
6 – Học cách nói Không và bước đi
Khi chúng ta nhận định giá trị bản thân dựa trên quan điểm của người khác, chúng ta thường phải đấu tranh với sự quyết đoán và phải đặt ra một ranh giới. Nói “Có” với mọi người và cam kết với họ khi mà bản thân chúng ta muốn nói “Không” là một trong những lựa chọn tồi tệ và mất chủ quyền nhất mà chúng ta có thể thực hiện. Chẳng có gì cao quý về sự hy sinh, đặc biệt là khi nó được thúc đẩy bởi sự sợ hãi. Chúng ta càng hi sinh những nhu cầu của bản thân cho những ham muốn của người khác, chúng ta càng nhận nhiều sự cay đắng. Đừng để cơn giận dữ này khởi sinh. Học cách nói “Không” theo cáchd dầy tôn trọng và vững chắc. Thương lượng nếu cần nhưng không cho phép mọi người đạp lên bạn. Nếu sự quyết đoán là một vấn đề đối với bạn, hãy thử đọc cuốn “Where to Draw the Line” của Anne Katherine hoặc tham khảo một số hội thảo giúp bạn xây dựng kỹ năng vô giá này.
7 – Kết nối với cảm giác của bạn nhiều hơn
Bạn có thói quen đàn áp cảm xúc của mình? Nếu bạn cảm thấy có cảm giác tê rần từ bên trong hoặc ngắt kết nối khỏi chính mình / người khác, hãy chú ý đến nó. Bạn càng chôn vùi những cảm xúc của mình, chúng càng trở nên nghiêm trọng hơn trong tâm trí vô thức của bạn và biểu hiện ra dưới những hình thái bệnh tật, sự đổ vỡ thần kinh, bùng nổ những cơn thịnh nộ, và thậm chí là các loại bệnh tâm thần. Để có thể xác thực với chính mình, bạn cần phải kết nối với trái tim của bạn. Nếu bạn tin vào hệ thống năng lượng chakra (Các Luân xa), bạn có thể muốn khám phá Luân xa tim hàn gắn. Nếu không, hãy thử một số hình thức Thanh lọc(catharsis) để có thể xuyên qua được bức tường của cảm giác tê liệt. Hãy thử la hét, hét lớn, khóc, cười hoặc bất cứ điều gì hoạt động tích cực đối với cơ thể của bạn (có một kỹ thuật tuyệt vời được gọi là thiền động/dynamic meditation). Khi cảm xúc của bạn bắt đầu xuất hiện, hãy nhẹ nhàng với chính mình. Cho phép bạn cảm thấy không thoải mái hoặc xấu hổ lúc ban đầu, nhận ra rằng biểu hiện cảm xúc là lành mạnh và quan trọng cho hạnh phúc của bạn.
8 – Tha thứ cho chính mình
Một phần của bạn cảm thấy như bạn không xứng đáng để có một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc? Hãy tha thứ cho “phần tự ghê tởm bản thân” này của bạn. Nếu bạn cảm thấy khó tha thứ, hãy tha thứ cho việc bạn thiếu sự tha thứ. Hãy để cho bất kỳ sự tức giận nào bạn giữ cho chính mình trôi qua sẽ giúp bạn tìm thấy sự tự do,  để thực sự thay đổi và sống một cuộc sống với sự “xác thực/ authentic”. Đừng đổ lỗi cho tình trạng khó khăn mà bản thân bạn đang gặp phải: bạn chỉ đơn giản là làm tốt nhất có thể với kiến ​​thức và mức độ nhận thức mà bạn có. Sai lầm là một điều hoàn toàn bình thường của cuộc sống. Và thực sự … có bất kỳ sai lầm nào không? Hay đó đơn giản là một cơ hội để học hỏi và trưởng thành? Bây giờ, bạn đã được đánh thức và nhận được một khả năng đưa ra những quyết định có ý thức. Nhẹ nhõm làm sao!
9 – Thành thật với chính mình
Hãy thành thật: bạn có thực sự hạnh phúc không? Đây có phải là cách bạn diễn tả cuộc sống của bạn? Học cách sống thật với chính mình là về sự trung thực và minh bạch. Bạn có thể tự lừa dối mình một thời gian, nhưng cuối cùng sự thật sẽ xuất hiện, vì vậy bạn cũng đã có thể thành thật. Mặc dù sự thật có thể khó, nó giống như một loại thuốc ngủ dành cho linh hồn của bạn. Như một câu tục ngữ đã nói “sự thật sẽ giải phóng bạn.”
10 – Dám mơ ước
Vứt tất cả sự tôn trọng xã hội (social respectability)ra ngoài cửa sổ! Vượt trên những giọng nói xâm phạm luôn nói bạn phải làm gì…vậy, điều bạn thực sự muốn làm với cuộc sống của mình là gì? Điều gì đang kêu gọi nơi trái tim bạn? Bạn đam mê điều gì? Giấc mơ bí mật thuở nhỏ của bạn? Ngay cả khi bạn không thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào trong số này, hãy thử nghiệm một chút! Hãy cho phép bản thân bạn trải nghiệm những điều mới và độc đáo. Đừng để ý kiến của người khác trói buộc bạn, chỉ có bạn mới có thể khám phá ra con đường cuối cùng của mình. Chỉ có bạn mới nghe được tiếng gọi tâm hồn bạn. Vì vậy hãy dám ước mơ một chút. Dang đôi cánh của bạn và lao vào không trung. Vâng, có thể bạn sẽ mắc phải sai lầm, nhưng mỗi sai lầm bạn vấp phải sẽ giúp bạn học hỏi để trưởng thành. Không có gì trong cuộc sống của bạn là vô nghĩa nếu bạn nhìn ra bài học tâm hồn ở trong đó. Kết nối với Tự nhiên của bạn và tin tưởng vào sức mạnh nội tại bên trong. Thưởng thức cảm giác được bay một cách tự do giữa bầu trời không giới hạn!
Điều này trên tất cả: để chính mình trở thành sự thật … – Shakespeare (This above all: to thine ownself be true … – Shakespeare)
Rời khỏi tủ chiếc tủ kín, để lộ ra sắc màu thực sự của bạn, và lắng nghe tiếng gọi của tâm hồn –  ban đầu những điều này có thể cảm thấy rất đáng sợ. Nhưng cuối cùng, mối quan hệ lâu nhất mà bạn sẽ có chính là với chính mình. Bạn ở bên bạn24/7, vì vậy học cách sống thật với bản thân mình, đó cũng là điều quan trọng nếu bạn muốn sống một cuộc sống đầy sôi nổi và trọn vẹn.
Cuối cùng, đừng quên việc hãy luôn nở nụ cười. Hãy vui chơi. Tiếng cười là liều thuốc hữu ích. Khi bạn ngừng việc khiến mọi thứ trở nên nghiêm trọng hóa, bạn có thể thưởng thức những điệu nhảy của cuộc sống giống như bản chất của chính nó, không còn những bi kịch tự thân.
Nếu bạn có bất cứ kinh nghiệm nào về việc Sống thật với chính mình – hay những câu chuyện về việc thay đổi cuộc đời, xin hãy chia sẻ với chúng tôi bằng việc comment ngay dưới bài viết.
Tác giả Aletheia Luna. Người dịch Ayako. Nguồn bài viết (Source)


11/10/19

HỌC LÀM NGƯỜI TỬ TẾ TRƯỚC KHI LÀM NGƯỜI CÓ HỌC

AI ĐÓ ĐÃ NÓI VỚI TÔI RẰNG: "HÃY LÀM NGƯỜI TỬ TẾ TRƯỚC KHI LÀM NGƯỜI CÓ HỌC"
Chiều đi làm về quá đói bụng, ghé tiệm xôi ở Nguyễn Văn Đậu. Đợi mua xôi, lấy điện thoại gọi cho đứa bạn, tự nhiên có thằng nhỏ đâu nhảy ra, làm giật cả mình:
- Chú ơi, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm.
Mình gật gù, ờ ờ...
- Con biết chú không mua vé số đâu, nhưng nếu được, chú ủng hộ con 1 tờ thôi?
- Sao biết chú không mua? Cho 1 tờ đi - mình bảo.
- Dạ, con cảm ơn chú.
- Con ăn gì chưa, chú bao con hộp xôi nha.
Nó gật đầu, lí nhí cảm ơn.
- Cô ơi, phần xôi của con cô tách làm đôi để trong bịch ni-lông giúp. Nó dặn chị bán xôi.
- Ăn bịch ni-lông độc lắm - mình bảo.
- Tại nếu con xin thêm cái hộp thì tội cô bán xôi. Con để dành cho nhỏ em cũng đang bán vé số chắc chưa ăn gì.
- Chị, vậy cho thằng nhỏ thêm 1 hộp nữa nha, rồi tính cho em luôn.
Thằng nhỏ cầm 2 hộp xôi, rối rít cảm ơn rồi chạy vụt đi. Chị bán xôi góp chuyện:
- Nhìn vậy chớ có lòng lắm. Hôm rồi trời mưa to, thấy người ta bị tắt máy xe, nó lao ra phụ đẩy, cái rồi bị rớt xấp vé số xuống nước, thương gì đâu. Mười ngàn, em.
- Ủa, 3 hộp sao có 10 ngàn?
- Hổng có em tui cũng cho nó mà. Tính hộp của em thôi.
Tự nhiên nghe mắt cay cay... Cổ họng tôi như nghẹn lại...
Bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu. Lòng tin nhiều khi đặt có thể sai, có thể đúng, có thể bị phản bội... nhưng ở Sài Gòn muốn mất lòng tin cũng đâu có dễ!
Vui quá, tôi chợt hát nghêu ngao một mình: “Phố thị đông, người đông đông/ Tôi như đứa nhóc lông bông, chơi xa mà không về nhà...”
Đừng trách con người, nên chăng trách những này nọ làm họ quay lưng lại với nhau. Đâu cần làm ông nọ bà kia, đâu cần phải vinh hoa, phú quý... Ai đó đã nói: "làm người tử tế trước khi làm người có học".

Nguồn: TrungLêQuang



9/15/19

NHỮNG CON DỐC CUỘC ĐỜI

Tuổi 18, người ta bảo chuẩn bị bước sang trang mới, xa rời gia đình tiếp bước đến cánh cửa trường đại học, 1 cuộc sống tự lập mới.

Tuổi 23, người ta bảo bắt đầu vào đời, bắt đầu va chạm và hiểu biết hơn về xã hội.

Ngưỡng cửa 30 tuổi, người ta bảo tuổi của đàn ông sắp trưởng thành phải lập gia đình và có sự nghiệp ổn định, vững chắc.
...

Dường như ở tuổi nào, chúng ta cũng đều có những mong muốn nhất định, những quy tắc bất di bất dịch xã hội đặt ra cho chúng ta. Vội vã trưởng thành, vội vã sống, vội vã nhặt nhạnh những mảnh ghép cuộc đời một cách vội vàng. Luôn lo nghĩ về ngày mai... mai ăn gì, mai mặc gì, mai có gì, mai trở thành ai... chúng ta lại lao vào những guồng quay, những con đường phía trước.

Ai cũng phải tìm ra lối đi riêng, nếu không muốn suốt cả cuộc đời nương tựa vào con đường và chiếc xe của kẻ khác. Trên con đường của riêng mình, dù hiện tại có đang bằng phẳng, cũng đừng bao giờ quên việc lên dốc và xuống dốc ở những chặng phía trước.

Có nhiều khi, trong nhịp sống gấp gáp này, chúng ta phải đối diện với nỗi chán chường, mệt mỏi, cảm giác thất vọng và trống rỗng vắt kiệt sức lực và sự lạc quan của chúng ta. Khiến chúng ta chẳng còn muốn làm gì, nhưng nếu tạm dừng lại và nhìn về hướng xuất phát, ta sẽ cảm thấy tuyệt vời vì những chặng đường, những con dốc đã vượt qua. Một lúc nào đó, nhận ra đang đứng trên đỉnh dốc, vươn vai hít một hơi thật sâu nhìn về phía trước thấy thật sảng khoái, nhưng không cần phải hét lên sung sướng, hãy tự nhắc mình những con dốc khác còn phải chinh phục, đừng để mình vội vàng thả trôi mà lao về phía trước quá nhanh.

Cuộc đời cũng giống như những chặng đường vậy, có lúc bằng phẳng, có lúc phải leo dốc và xuống dốc. Cảm giác của việc lao nhanh về phía trước thật ngoạn mục và thích thú, nhưng hãy thận trọng vì biết đâu phía trước là khúc cua và vực thẳm, một góc khuất mà ta không kịp nhìn thấy. Ngược lại, khi rã rời vì những khó khăn phía trước, đừng bỏ cuộc, hãy tạm dừng lại, nghỉ ngơi một chút và tiếp tục bước đi từ từ, lúc đối mặt với khó khăn, với con dốc dài, tuy không dễ chịu chút nào nhưng sau mỗi lần vượt qua con dốc, chúng ta lại tăng "level".

Ở hành trình cuộc đời, khi đang trải qua khổ đau, thất bại là lúc "bạn" đang phải bước trên một trong những "con dốc" của chặng đường. Hãy tạm dừng nghỉ ngơi, nạp đầy năng lượng tích cực, tìm bạn đồng hành, rồi tiếp tục bước đi "bạn tôi" nhé! ^^

Tôi luôn ở đây để lắng nghe bạn!

<Duy Thanh>

 15-09-2019 




7/18/19

CHỌN TỰ TI HAY TỰ TIN?

CHỌN TỰ TI HAY TỰ TIN?

Hơn 10 năm về trước, khi còn là học sinh cấp 3,  mình là một cậu học sinh nhỏ nhất lớp lúc nào cũng đứng đầu hàng và ngồi ở những bàn trên cùng, người thì đen đúa, mặt đầy mụn, điển hình của một cậu trai nhút nhát, rụt rè và tự ti. Đến năm lớp 11, mình bắt đầu bị mụn bọc quái ác hành hạ nhiều năm trời, làm ảnh hưởng rất nhiều đến việc học và cuộc sống của mình, đến bây giờ còn chưa mờ hết sẹo.

Có lần khi trên đường đạp xe đi học về có 2 bạn gái đi ngang qua, nhìn vào khuôn mặt đang ung nhọt vì mụn của mình mà thốt lên "Ôi quái vật mi kìa", những câu nói kỳ thị, chế giễu làm mình sụp đổ, đã từng có cả những khoảng thời gian dài mặc cảm không dám ra đường, làm điều gì cũng sợ sệt, sợ bị mắng, sợ làm k đúng, sợ bị người ta cười chê, sợ bị chế giễu... Càng sợ càng thu mình lại, ít giao tiếp, ít quan hệ bạn bè xung quanh. Và hình như ... càng thu mình trốn tránh nỗi sợ, thì nỗi sợ ở đâu nó đến càng nhiều hơn.
Đã có lúc tưởng chừng như đã gục ngã, muốn buông bỏ tất cả, nhưng chính những thời khắc ấy cũng là cơ hội để nhìn nhận ra những con đường và cánh cửa mới. Là cơ hội để có thể quan sát và hiểu rõ hơn về chính bản thân mình.

Hôm rồi đi họp lớp Kỷ niệm 10 năm ngày ra trường, mình gặp lại cô giáo chủ nhiệm và bạn bè, cô bảo rằng: em khác xưa quá, ngày xưa em rụt rè nhút nhát, ít nói... chắc có lẽ trường đại học đã dạy em thành một người mạnh dạn hơn.

Trường đại học, trường đời, xã hội, cơ quan... cũng như trường cấp 3 thôi, thay vì đưa cho em những bài toán, một công thức hóa học, hay phân tích một bài văn của tác giả nổi tiếng nào đó... Thì họ đưa cho em những vấn đề để giải quyết, nếu đối mặt giải quyết em sẽ trưởng thành hơn, nếu sợ hãi trốn tránh thì em vẫn là em của ngày nào, và lựa chọn là ở em. Mọi vấn đề thường ngày sẽ vẫn luôn hiển hiện, hết vấn đề này sẽ đến vấn đề khác, dù em có muốn hay không... Em không thể thay đổi được những thứ xảy đến với mình nhưng em có thể lựa chọn cách nhìn, và cách cư xử của em.

Đến một thời khắc trong đời, có người thì thời khắc đó đến sớm, có người thì đến muộn, nhưng khi nó đến bạn phải đưa ra quyết định, đưa ra sự lựa chọn của chính mình: Là một kẻ tự ti, luôn trốn tránh tất cả các vấn đề, co mình trước nỗi sợ... hay vượt qua để lột xác trở thành một người tự tin.

Mình nhận ra rằng cách duy nhất để không sợ nữa, không sợ những lời chê bai, không sợ những tiếng cười mỉa mai chế giễu, không sợ ánh mắt khinh thường, không sợ những ánh nhìn soi sét, không sợ lời đồn, không sợ sự chỉ trích, không sợ sự đánh giá... Đó là đối mặt với chúng, sợ cái gì mình sẽ đối mặt với cái đó, mình thích hát nhưng sợ đứng trước đám đông để hát - mình sẽ tìm cơ hội để được hát trước đám đông, sợ không làm được - mình sẽ chủ động đi xin việc để làm, sợ bị phán xét cười chê trong công việc - mình sẽ phát biểu ý kiến và đóng góp góc nhìn theo suy nghĩ của mình để tập thể tốt hơn, sợ kỳ thị về ngoại hình - mình sẽ mặc những gì dễ chịu thoải mái mà mình thích đến những nơi sang trọng hoặc nơi đám đông tụ tập, sợ kém cỏi, giấu dốt - mình tìm cơ hội được thương thuyết hợp đồng với chủ tập đoàn, với chủ của các công ty khác, mặc cho họ giỏi hay ở một cấp bậc cao đến đâu, nỗi sợ mặc cảm với nghề nghiệp của bố mẹ - mình sẽ trải nghiệm những công việc lao động chân tay để hiểu và thấu cảm những vất vả, những điều họ đã phải trải qua... Đối mặt với nỗi sợ sẽ đau đớn, sẽ ngại ngùng, sẽ run rẩy, nhưng thà run rẩy lần 1, lần 2, lần 3... hay thậm chí nhiều lần nữa, còn hơn là sống khép nép cả đời, sống mà không dám là chính mình.
Và thật kỳ lạ càng đối mặt mình lại phát hiện sau mỗi lần vượt qua mình lại trở nên hiểu biết và tự tin hơn trước.

Đã có người từng hỏi mình rằng: "Nếu còn một ngày để sống, bạn sẽ làm gì?
...
Cuộc sống này chẳng ai biết trước được điều gì, hôm nay bạn có thể giàu, ngày mai lại nghèo, hôm nay có người giúp, ngày mai lại có người làm tổn thương hoặc hại bạn, hôm nay là bạn bè chén chú chén anh, ngày mai lại là người dưng, hôm nay bạn là gương mặt nổi trội, ngày mai bạn lại bị lãng quên, hôm nay bạn xinh đẹp ngày mai lại già nua và xấu xí, và nếu hôm nay bạn chưa có gì nhưng bạn có quyền lựa chọn để vươn lên, để có cuộc sống tốt đẹp hơn... bạn có thể đau đớn vì những việc bạn gặp phải, những thất bại, những lần gục ngã mệt mỏi vì đối mặt với nỗi sợ, ... nhưng bạn sẽ phải nuối tiếc ở thời khắc cuối cùng, nếu bạn không dám làm những việc trong sâu thẳm con người mà mình muốn."

Mình biết ngoài kia có không ít những người như mình, họ cũng có những câu chuyện riêng của họ, và những nỗi sợ của riêng mình. Những điều mình viết ở đây, là những câu chuyện đã qua, là những sự trải nghiệm trong đời, giúp mình hiểu hơn về bản thân, về cuộc sống, để mình sống tích cực, mạnh mẽ hơn.
Và hy vọng những câu chuyện này sẽ mang lại một góc nhìn có ích cho người nào đó đang ủ dột và mất niềm tin vào cuộc sống.

Tự ti hay là Tự tin?

Mình là Duy Thanh, mình luôn ở đây lắng nghe bạn!


<Duy Thanh>


7/16/19

PHONG THỦY THỰC SỰ LÀ GÌ?

Mình từng làm qua cả trăm cái nhà, nên có cơ hội gặp gỡ cả trăm chủ nhà, mỗi người lại có một phong cách, sở thích khác nhau, đặc biệt là thói quen sinh hoạt của họ, không một gia đình nào giống hoàn toàn gia đình nào. Cách thờ cúng và tâm linh của họ cũng vậy, về những khía cạnh kia mình không bàn sâu, vì không phải chuyên môn công việc thường ngày của mình, nhưng có một việc mà liên quan trực tiếp đến việc Tư vấn - Thiết kế - Xây dựng của mình đó là Phong thủy..., theo mình được biết có rất nhiều trường phái Phong thủy hiện nay ở Việt Nam: Bát trạch minh cảnh, Huyền không phi tinh, Dương trạch tam yếu, Thập Nhị Tứ Sơn ... hơn nữa là xem trạch vận, gieo quẻ Kinh Dịch... tất cả các trường phái đều nhằm mục đích giúp Gia chủ bố trí được một căn nhà hợp lý, hanh thông, hậu vận tốt, Phú Quý và Khỏe Mạnh. Có nghĩa là mục đích của Phong Thủy trong nhà ở là để có một cuộc sống tốt hơn phải không nào?
Có nhiều vị Chủ nhà mình đã từng tư vấn rằng: Phong thủy nếu làm được thì tốt mình không phủ nhận (bản thân trong các thiết kế của mình cũng cố gắng để đảm bảo hài hòa các yếu tố Phong thủy cơ bản) nhưng nếu quá sùng bái một cách mù quáng mà bỏ hết các yếu tố về công năng hợp lý, thuận tiện trong kiến trúc bố trí nhà ở, thì về càng lâu càng dài, sinh hoạt bất tiện, về nhà sinh ra tâm lý khó chịu, không thoải mái. Thực sự chúng ta không thể thấy được lợi ích rõ ràng từ Phong Thủy là gì (có thực sự bố trí như thế sẽ tốt hậu vận hay không? Không ai có thể dám chắc để khẳng định) nhưng rõ ràng việc chúng ta phải sống hàng ngày trong một ngôi nhà bất hợp lý (do Thầy phán cho Chủ nhà phải làm như thế) là việc hiển hiện có thể thấy rõ ràng mười mươi sau khi xây dựng nên.
Lại bàn về các trường phái Phong thủy, mỗi trường phái lại có một cách luận, giải thích khác nhau, các Thầy Phong thủy mỗi Thầy cũng có một cách xem, cách luận khác, rồi sau đó đưa ra một kết luận, giải pháp cho Gia chủ. Đơn thuần là việc bố trí Bàn thờ, Bàn thờ phải bố trí ở đâu mới đúng đây??? Tránh gần wc? Tránh cửa ra vào trực diện? Bố trí theo hướng nào mới đúng?... có quá nhiều những dữ liệu, mà chúng có thể chồng chéo mâu thuẫn nhau, có Thầy thì bảo phải đặt theo đúng hướng hợp với tuổi, có Thầy bảo Bàn thờ phải nhìn theo hướng nhà, có Thầy bảo phải nhìn về hướng Tây phương (nơi khởi nguồn của Đạo Phật), có Thầy bảo Bàn thờ phải nằm trên cùng, không được đè gì lên, có Thầy bảo Bàn thờ phải nằm ở dưới, ở phòng sinh hoạt chung nơi con cháu sum vầy... Chỉ một vấn đề như vậy thôi khi làm nhà, đã đủ làm chủ nhà xoay chong chóng rồi, chưa kể nghe Thầy này thì Thầy kia lại bảo khác, thành ra vẫn không yên tâm, lúc nào tinh thần cũng vẫn cảm thấy hơi áy náy, lo lắng.
Vậy thế nào mới đúng?
Trong 10 câu về những điều vô ích Khổng Tử từng dạy, câu đầu tiên là: "Tâm còn chưa thiện, Phong thủy vô ích!".
Mình cũng chưa chắc lắm về câu nói trên, chỉ có sự trải nghiệm của từng người để rồi tự nghiệm ra, nhưng một điều mình thấy rõ hiển hiện, tâm mà thiện thì đêm về ngủ ngon, không phải nơm nớp lo âu giật mình; tâm mà thiện thì sinh ra tinh thần thoải mái, thì sức khỏe cũng cải thiện, suy nghĩ mạch lạc, xử lý công việc tốt; tâm mà thiện thì hành động ắt thiện, sẽ giúp ích cho mình, cho người...

Vậy Phong thủy thực sự là gì? Có phải là tâm thiện không?


<Duy Thanh>





5/6/19

NHÀ CÓ PHẢI CHỈ LÀ NƠI ĐỂ TRÚ NGỤ?

Trước kia các cụ thường xây nhà chỉ cần đủ đáp ứng những nhu cầu cơ bản là được, có phòng khách tiếp khách kê vừa chỗ ngồi, có phòng ngủ kê vừa giường tủ, có bếp có chỗ nấu, chỗ rửa, có wc tắm giặt là được... do đó nhưng ngôi nhà xưa thường là do gia chủ và thợ tự "design" hay nói nôm na là tự làm, tự cóp nhặt từ nhà này một ít, nhà kia một ít đem ghép lại thành nhà mình; hay đã có những nhà thấy đầu làng có nhà anh kia làm đẹp nhất xóm, anh thợ anh ra anh xem làm giống hệt cho em, và kết quả họ lại tìm đến Chuẩn bị làm nhà và nhờ chúng tôi cải tạo, sửa lại hậu quả! Những ngôi nhà này thường có đặc điểm chung là bí khí, thiếu ánh sáng, không có đường vào đường ra cho gió và đối lưu, ẩm thấp và dùng lâu dài những ngôi nhà ở miền bắc thường bị hiện tượng nồm và gây ra mốc; 
 
Thừa chỗ này, thiếu chỗ kia, phòng ngủ thì có khi quá rộng, nhưng lại không có chỗ đặt bàn ăn, vệ sinh thì không có chỗ tắm giặt, để chậu, nhưng hành lanh thì lại quá dài, mà khổ nỗi hành lang chỉ cần đủ để lưu thông kết nối thuận tiện là được, đâu có ai ra hành lang ngủ hay tắm giặt được đâu. ^^.

Câu chuyện vui là thế. Nhưng cũng là câu chuyện thật!

Bây giờ, khi không còn phải quá lo cơm áo gạo tiền, mức sống của người dân cũng tăng lên, khi mọi thứ đều dễ chịu hơn thì nhà không chỉ là nơi để trú ngụ nữa, chúng ta bắt đầu quan tâm hơn đến thẩm mỹ, xu hướng, thời đại; chúng ta để ý hơn đến sức khỏe của gia đình khi ở trong ngôi nhà; chúng ta cần một nơi để hưởng thụ, nghỉ ngơi thật thoải mái, thật tốt sau những ngày làm việc, học hành mệt nhọc, căng thẳng; hay đơn giản là một nơi để thể hiện cá tính, cái tôi riêng của Gia chủ với bạn bè và hàng xóm; chúng ta cũng thông thái hơn, thay vì bỏ hàng tỷ ra làm nhà, tự đi cóp nhặt và xây lên theo những định kiến chủ quan rồi lại đập đi sửa lại vì thằng cha hàng xóm hay một ai đó rảnh rang đi qua thấy đang xây nên buông vài lời: "chê cho vui", chúng ta bắt đầu tìm đến và nhờ những nhà chuyên môn, cụ thể là Kiến trúc sư hoặc những đơn vị Tư vấn Thiết kế nhà. 
 
Ngôi nhà sẽ được nghiên cứu cụ tỉ từ chính nhu cầu của Gia chủ và những đặc điểm hiện trạng của khu đất, khí hậu để đưa ra những phương án phù hợp hài hòa nhất, hơn thế nữa Gia chủ hoàn toàn có thể "Đập đi Xây lại" thoải mái Ngôi nhà trong tương lai mà không lo mất đi chi phí và công sức thực tế. Mọi thứ dường như dễ dàng và thoải mái hơn trong thời đại công nghệ này, càng dễ dàng và nhẹ nhõm hơn cho các bác thợ khi có bản vẽ trong tay để xây nhà, tất cả kích thước và các chi tiết đều đã rõ ràng và dễ hiểu. Gia chủ cũng dễ hình dung hơn bằng những hình ảnh 3D được thiết kế và vẽ mô phỏng lên ngôi nhà hình thành trong tương lai!
 
<Duy Thanh> 
 
 

11/28/18

XIN ĐỪNG HỎI TẠI SAO???

NHIỀU BẠN HAY HỎI MÌNH:

- Anh ơi công ty có chuyên nghiệp không?
- Anh ơi công ty có lớn không?
- Anh ơi em chỉ đến làm công ty những buổi này thôi nhé.
- Anh ơi công ty có trả lương học việc không?
- Anh ơi, anh ơi...
...v...v...

DẠ THƯA, em nhận được những câu hỏi như trên, và cả những e-mail không mở bài, thân bài... kết bài cũng không, chỉ có mỗi cái tiêu đề kiểu như: "CV", "Xin việc"," ", "Trần Văn Phèo", "Lê Thị Nở"...vv...vv...

Haizzz................

Các bạn muốn một môi trường thật tốt, nhưng các bạn lại quên nhìn lại... MÌNH đã tốt hay chưa??? Các bạn hỏi đủ thứ những lại quên hỏi mình làm được gì, và mình có thể đem lại giá trị gì cho công ty, giá trị gì cho khách hàng, giá trị gì cho mọi người...

Hãy nhớ, công ty chính là bạn, bạn chính là một phần của công ty, nếu bạn muốn công ty lớn mạnh, hãy cố gắng phát triển bản thân manh mẽ hơn, nếu bạn muốn công ty chuyên nghiệp, hãy thay đổi phong cách làm việc trì trệ, uể oải của mình để chuyên nghiệp hơn.

CUỘC SỐNG NÀY VẬN HÀNH HAY LẮM, Bạn có thể đem lại giá trị cho người khác thì giá trị của chính bản thân bạn cũng tăng lên... Hôm nay bạn chấp nhận rủi ro, chấp nhận môi trường khó khăn, thì ngày mai bạn sẽ trưởng thành.
-----
TÔI CŨNG KHÔNG VÒNG VO NỮA, nhân đây tôi cần bổ sung thêm 3 bạn Kiến trúc sư học việc: Nam cũng được, Nữ cũng được, giỏi cũng được, chưa giỏi cũng được, biết làm ít cũng được, biết làm nhiều cũng được, chưa biết cái gì cũng được, thích đi làm sáng cũng được, làm chiều cũng được, hay cả ngày cũng được... nói chung như nào cũng được, môi trường dễ chịu, tự do... nhưng tự do trong khuôn khổ, hãy cam kết và có trách nhiệm với lựa chọn của chính bản thân bạn, đã chọn thì hãy tìm cách để làm, điều này tốt cho bạn chứ chả phải tốt cho ai cả.

CÓ 2 ĐIỀU TÔI SẼ PHẢI NÓI NẾU BẠN MUỐN LÀM Ở ĐÂY:
- Tôi sẽ không trả lương cho bạn cho đến khi bạn có Giá trị.
- Bạn sẽ được học, được biết thêm nhiều thứ, có thể bạn đã biết hoặc chưa biết... Tôi không chắc bạn sẽ giỏi lên (vì điều đó còn phụ thuộc ở bạn) nhưng cùng với tôi bạn sẽ nhận ra: Bạn đang ở đâu? Bạn chưa biết gì, và còn phải học hỏi nhiều nhiều!!!

Bạn có dám thử không??? Nếu dám thì:

GỬI EMAIL HOẶC GỌI ĐIỆN CHO TÔI: (nhớ: đừng gọi lúc đêm.)
- Duy Thanh
- E-mail: kdt1811@gmail.com
- Phone: 0837283333
- Địa chỉ làm việc: 26 đường Láng, Ngã Tư Sở, HN

<Duy Thanh>









10/9/18

KHI HỌC TRÒ SẴN SÀNG NGƯỜI THẦY SẼ XUẤT HIỆN


Hãy ngừng ngay việc giúp đỡ người khác và đây là lý do tại sao:

Mẹ tôi đã luôn dạy tôi là đừng bao giờ đưa ra lời khuyên không đúng chỗ và đừng cố gắng để giúp đỡ bất cứ ai trừ khi họ yêu cầu bạn làm thế.

Tôi đã từng nghĩ mẹ là người lạnh lùng nhưng khi lớn lên tôi bắt đầu nhận ra rằng mẹ tôi đã đúng. Mẹ là một trong những người tốt bụng nhất trong cuộc đời của tôi.

Xã hội luôn nhấn mạnh về việc giúp đỡ mọi người là điều cần thiết nên làm. Và tôi cũng đã làm như vậy.

Mọi người thường nói với nhau rằng bạn nên giúp đỡ người khác vô điều kiện và đừng trông chờ vào việc trả ơn. Vâng, tất nhiên không có gì là sai cả. Hành vi của sự tử tế có thể thay đổi cuộc sống của một con người nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó.

Không có thứ gì trên đời hoàn toàn xấu cũng như không có gì hoàn toàn tốt đẹp. Hai điều tốt và xấu luôn luôn song hành cùng với nhau. Việc giúp đỡ người khác không có gì là xấu mà cũng chẳng phải là điều tuyệt diệu.

Và đây là 3 trường hợp cá nhân tôi đã trải qua và lý do tại sao tôi không giúp đỡ người khác nữa, đó cũng là điều bạn nên làm:

***

1. Ngừng ngay việc giúp đỡ một người không xứng đáng để giúp

Đó là điều không dễ dàng để thực hiện khi chúng ta thường được dạy rằng giúp đỡ mọi người là điều nên làm và phải làm. Bạn cần phải gạt bỏ quan niệm này ra khỏi đầu ngay lập tức.

Sam Levenson có câu nói nổi tiếng: “Khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện ra rằng bạn có hai bàn tay nhưng một bàn để giúp chính bạn, bàn tay còn lại để giúp người khác.”

Một startup muốn tôi giúp đỡ về mặt ý tưởng nhưng tôi nhận ra rằng việc phát triển một startup là điều rất khó khăn nên tôi không bán ý tưởng của mình một cách miễn phí. Tôi thà tự làm còn hơn cho.

Trong quá khứ, có rất nhiều lần mọi người mời tôi đi uống cà phê chỉ để “nhặt nhạnh những ý tưởng”. Cứ nghĩ thử xem nếu bạn có vài triệu đô la trong ngân hàng là do “ăn cắp ý tưởng” miễn phí của tôi thì đó là điều không thể chấp nhận được, đặc biệt là bạn còn không thèm trả tiền cà phê cho tôi.

Họ không hiểu rằng tôi còn phải nuôi gia đình mình, phải trả các khoản vay nợ cũng như lãi suất ngân hàng.

Họ không nhận ra rằng để dành thời gian cho cà phê, tôi đã phải thức khuya đến 2 giờ sáng để hoàn thành công việc còn dang dở.

Nếu họ nghĩ rằng thời gian của tôi là thứ bỏ đi và không giá trị thì tôi cũng không dành thời gian cho họ làm gì!

Nếu mọi người không quan tâm tới bạn thì đừng nên giúp đỡ họ làm gì. Họ không xứng đáng để nhận sự giúp đỡ ấy.

Bây giờ đơn giản là tôi sẽ nói với mọi người về việc họ cần phải trả tiền cho mỗi lời khuyên nhận được từ tôi hoặc phí phải trả cho mỗi giờ đồng hồ ngồi nói chuyện. Phải, tuy có hơi khó nghe nhưng nó làm cuộc sống của tôi dễ dàng hơn và tôi hạnh phúc vì điều đó.

Người nói chuyện với tôi cũng trở nên nghiêm túc hơn và quan trọng là họ không đánh giá tôi thấp.

Tôi luôn có hai quy tắc dành cho mình. Đó là:

Quy tắc thứ nhất: Không bao giờ đưa ra lời khuyên nào miễn phí.

Quy tắc thứ hai: Không bao giờ quên quy tắc thứ nhất.

Lần sau nếu có ai đó yêu cầu bạn chia sẻ và nói chuyện tại buổi hội thảo của họ và tất nhiên là miễn phí thì đừng bao giờ đồng ý, hãy thương lượng để bạn không phải chịu sự thiệt thòi.

Nếu họ không đủ khả năng để trả cho bạn vì buổi hội thảo đó để quyên góp cho một tổ chức từ thiện thì dành cho họ một chút thời gian để chia sẻ cũng không sao. Nó sẽ nâng hình ảnh của bạn lên rất nhiều.

Mọi người sẽ luôn cố gắng để khai thác từ bạn nếu bạn cho phép họ làm thế. Bạn không có đủ thời gian để giúp đỡ tất cả mọi người vì thế hãy chỉ giúp những người xứng đáng được bạn giúp đỡ.

Hãy ghi nhớ một điều, người đầu tiên bạn cần giúp đỡ là CHÍNH MÌNH.

Nếu giúp đỡ người khác khiến bạn không vui thì đừng làm nữa. Đơn giản chỉ thế thôi.

Đôi khi bạn nên có chút ích kỷ và đặt mình lên trên hết tất thảy những người khác, thậm chí bỏ qua cả những điều xã hội hối thúc bạn nên làm.


***

2. Ngừng ngay việc giúp đỡ những người không đánh giá cao sự giúp đỡ của bạn

Điểm yếu lớn nhất của tôi là muốn giúp đỡ tất cả mọi người.

Tôi giúp mọi người, bất kể họ có yêu cầu sự giúp đỡ hay không. Nhưng có một điều bạn không thể ngờ rằng những người bạn từng giúp sẽ có lúc làm tổn thương đến bạn.

Cách tốt nhất để biến bạn bè của bạn thành kẻ thù là cung cấp cho họ những lời khuyên mà họ không muốn nghe.

Khi tôi cho ai đó một lời khuyên, đó là điều tôi thực sự muốn giúp đỡ. Nhưng không phải ai cũng sẵn sàng đón nhận sự giúp đỡ từ phía tôi, đó cũng là điều bình thường. Bạn không nên đưa ra bất cứ lời khuyên nào khi người ta không muốn đón nhận nó, hoặc có thể một ngày nào đó họ sẽ đổ lỗi cho bạn vì đã khuyên họ không đúng.

Tôi đã ngừng ngay việc giúp đỡ những người không muốn tôi giúp và điều đó khiến tôi có nhiều thời gian hơn cho bản thân mình và gia đình.
***

3. Dừng ngay việc giúp đỡ người khác khi bạn không tin vào chính mình

Đây là một trong những yếu tố quan trọng nhất. Cho ai đó một lời khuyên khi bạn không tự tin vào mình sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Tôi đã thử làm điều này rất nhiều lần và đến ngày hôm nay tôi vẫn cảm thấy hối tiếc vì điều đó.

Giúp đỡ mọi người khi bạn không có đủ kỹ năng cũng như kiến thức thì sẽ gây hại nhiều hơn lợi. Nó giống như việc bạn bị mù nhưng vẫn dạy người khác làm thế nào để vẽ. Và vô tình bạn làm cho mọi người bỏ lỡ cơ hội để tìm những sự giúp đỡ tốt hơn.

Lòng tốt của bạn có thể gây tổn thương cho người khác. Có một cách để phá vỡ mối quan hệ nhanh nhất đó là yêu cầu được giúp đỡ người khác trong khi bạn không thể.





Và điều cuối cùng tôi muốn nói với bạn đó là tất cả mọi thứ đều có hai mặt tốt hay xấu. Tất cả chúng ta cần phải làm là biết cân bằng giữa hai yếu tố đó.

Hãy suy nghĩ một cách cẩn thận trước khi bạn giúp đỡ người khác. Nếu không bạn sẽ tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc và mất đi những mối quan hệ gắn bó với mình.

Một hành động giúp đỡ người khác có thể thay đổi cuộc sống của một ai đó nhưng nó cũng có thể phá hủy tất cả mọi thứ.

Nếu bạn giúp sai người bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội để giúp những người xứng đáng được nhận sự giúp đỡ.

Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi bạn làm.

<theo Blogger CamMi Pham>
---

Và mọi người xin hãy nhớ: "KHI HỌC TRÒ SẴN SÀNG, NGƯỜI THẦY SẼ XUẤT HIỆN", hãy biết ơn những người sẵn sàng giúp bạn!

 







9/22/18

TRUNG THU XƯA...

Có lẽ đã từ lâu lắm rồi Trung thu trong tôi chỉ còn là hoài niệm. Cái hoài niệm xưa cũ về ký ức tuổi thơ.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày ấy, nơi con phố nhỏ tôi lớn lên, cái ngày Tết thiếu nhi thuở đó không được đầy đủ phồn hoa như bây giờ. Chắc hẳn ai cũng nhớ cái không khí háo hức của đám trẻ con chờ đợi được đi rước đèn và phá cỗ Trung thu, những mâm cỗ nhỏ với một vài quả đơn sơ cùng chiếc bánh nướng, bánh dẻo truyền thống, bánh hình cá chép... Đứa nào nhà có điều kiện thì sắm được chiếc đèn giấy bóng xanh đỏ, còn thì cắt hộp bột giặt Daiso, ống bơ, dùng que nhọn dùi vài lỗ li ti để thoát ánh sáng, thêm một cành cây và một sợi dây treo, thế là thành chiếc đèn, thêm 1 vài chiếc mặt nạ Tôn Ngộ Không, Chư Bát Giới... có vẻ đơn giản nhưng như vậy cũng đủ vui Trung thu rồi.

Có năm vào đúng trận bão lớn, không thể rước đèn đúng ngày Trung thu, sau bao ngày háo hức, một cảm giác thật nuối tiếc, mỗi năm chỉ có một lần mà.

***

Trẻ con thời nay thì khác, chúng cũng háo hức và mong muốn được vui Tết, nhưng cuộc sống bây giờ và lúc trước khác xa nhau quá. Trẻ con thời nay quen với việc được cha mẹ mua cho những món đồ chơi, những loại đèn lồng đủ màu sắc, kiểu dáng và chủng loại, Trung thu cũng không còn mong ngóng những chiếc bánh nướng, bánh dẻo nhân thập cẩm như chúng tôi thời xưa nữa; những chiếc bánh truyền thống cũng dần được thay thế bằng những loại bánh hiện đại, nhiều hãng nhiều vị, cũng ngon nhưng sao cứ thấy thiếu thiếu vị gì?

Cảnh rước đèn dưới trăng, có trăng, sao, lùa theo đom đóm và những đứa trẻ vô tư vui đùa, đợi đến ngày trăng tròn nhất, trăng hiện rõ và chiếu sáng, lúc đó mới cảm nhận được rõ không khí của Tết. Bây giờ thì muốn được ngắm trăng đâu phải dễ, những tòa nhà cao tầng, đèn đường cao áp và khói bụi Thành phố dường như đã chiếm đi hết ánh sáng mơ hồ và ảo mộng của trăng rằm.

***

Trẻ con là vậy, người lớn cũng "nhân dịp" này để mang những hộp bánh, gói quà đắt tiền biếu xén và tặng cho nhau. Người tặng cho ông bà, cha mẹ, người thân, người họ yêu quý; Người đi tặng để cảm ơn; Người đi tặng sếp; Người đi tặng "cấp trên"; Người nhân dịp đi tặng để nhờ vả; Người thì không hẳn để xin xỏ, nhờ vả, hay là quý nhau, vì hầu hết mọi người đều tặng, mình cũng phải tặng không thì khác thằng khác, lạc loài thì chết...
...

Chúng ta cũng tìm đến những con phố tập nập và hòa mình vào cùng dòng người đông đúc, chúng ta dễ dàng chụp được những bức hình đẹp bằng smartphone và máy ảnh để lưu giữ lại những kỷ niệm... nhưng cũng chợt quên chóng vánh.

Trung thu thưở xưa chúng ta đâu có smartphone, chỉ có cảm nhận, những thứ đơn sơ và sự háo hức, sao những hoài niệm ta lại lưu giữ lâu đến vậy?

<Duy Thanh>

 

9/10/18

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...

Cách đây nhiều năm, khi còn là sinh viên đại học Xây dựng, mỗi lần đi qua quán cafe hoặc qua một phòng trọ cấp 4 nhỏ ở dãy nhà trọ nơi tôi từng ở, có thi thoảng nghe thấy những bài hát của Trịnh Công Sơn vang lên, tôi thầm nghĩ "sao họ lại thích được cái dòng nhạc này nhỉ???". ^^


***

Càng lớn, càng biết thêm nhiều điều, càng trải nghiệm qua những con đường gọi là "Đường đời" , tôi lại càng thích nhiều những bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Có lẽ rằng, ta phải trải qua, ta phải mất mát, ta phải đau, thì ta mới nhận ra những giá trị, những bài học, những góc nhìn nào đó là đúng đắn, điều mà chúng ta chưa thể nhận ra nếu chưa trải qua nó.

***

Tôi thấy lo lắng cho nhiều bạn trẻ, các bạn cũng giống như tôi ở những năm trước kia, chúng ta tự "thu hẹp góc nhìn" của chúng ta vào những điều nhỏ bé, những định kiến mà chúng ta được học, được truyền đạt vào cuộc sống, chúng ta vội vàng nhận định thế giới, đánh giá, phán xét một sự việc, một con người nào đó qua những kiến thức hạn hẹp chủ quan được định hình chưa đầy đủ từ nhận thức và niềm tin cố hữu.

Tôi đã từng nghe đâu đó rằng: "Chúng ta đều là những con ếch, có chăng chỉ khác nhau cái giếng!". Sự học không bao giờ là kết thúc, ở đây tôi không nói là chỉ học ở trường lớp, học trên giảng đường, sự học ở đây ở khắp mọi nơi, ở khắp mọi quãng thời gian, ở khắp mọi môi trường mà bạn trải qua, ở bất kỳ một con người nào, từ người giàu, người nghèo, người bán trà đá vỉa hè, người đánh giày, người lãnh đạo, người kinh doanh, hay bất kỳ diễn biến nào ngoài xã hội kia đều có thứ gì đó cho bạn học hỏi, nếu bạn chịu khó quan sát và lắng nghe, và xin hãy lắng nghe một cách chân thành.

Nếu cứ giữ khư khư tư duy cố hữu bạn sẽ không thấy có gì để mình phải học hỏi, khi nào bạn sẵn sàng đặt bình nước ở dưới để hứng nước, bạn sẵn sàng với tư duy cởi mở, lắng nghe, lúc đó bạn sẽ học hỏi được thêm những điều mà bạn không tưởng đâu, tin tôi đi... à mà đừng tin, hãy tự trải nghiệm đi!

***

Hy vọng những chia sẻ mang lại một góc nhìn mới cho bạn. Hãy chia sẻ góc nhìn của bạn ở dưới comment này nhé. Và tôi luôn ở đây để lắng nghe bạn!
Đêm khuya rồi, xin tặng bạn một bài hát mà tôi thích của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:

*
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, 

Để làm gì em biết không? 

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi... 


Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông, 

Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông, 

Ôi trái tim đang bay theo thời gian, 

Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian. 


Những khi chiều tới cần có một tiếng cười, 

Để ngậm ngùi theo lá bay, 

Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi... 


Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình, 

Chỉ lặng nhìn không nói năng. 

Để buốt trái tim, để buốt trái tim... 


Trong trái tim con chim đau nằm yên, 

Ngủ dài lâu mang theo vết thương sầu. 

Một sớm mai chim bay đi triền miên, 

Và tiếng hót tan trong trời gió lên. 


Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người, 

Còn cuộc đời ta cứ vui, 

Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai... 


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, 

Để làm gì em biết không? 

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi,...
*
<Duy Thanh>