1/24/22
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
9/13/21
DỊCH LÝ & ĐẠO PHẬT
Dịch lý có câu: "Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Hôm nay vô tình đọc được bài viết của cụ Viên Minh viết về Khổ - Lạc trong Đạo Phật theo cái nhìn của Dịch Kinh rất hay và thấu đáo, đây cũng là cái nhìn xuyên suốt của học giả Nguyễn Duy Cần trong những cuốn sách của cụ.
….
Trong cuộc sống ai cũng có KHỔ, có LẠC. Nên nếu ai thích lạc thì khi gặp khổ sẽ thấy khổ hơn, ngược lại, ai chịu được khổ thì khi lạc sẽ thấy lạc nhiều hơn.
Trong Dịch lý, mọi sự vận hành theo quy luật “CỰC LẠC SINH BI” nên cực lạc sẽ đi dần đến cực khổ. Mùa Xuân hoa lá đẹp tươi rồi sẽ dần héo tàn trơ trụi vào mùa Đông. Sự vận hành của pháp là sự xoay chuyển tự nhiên, từ cực này đến cực kia, “BĨ CỰC THÁI LAI” rồi “Cực lạc sinh bi” chính là sự vận hành theo quy luật cùng tắc biến, cực tắc phản của Dịch lý.
Hạnh phúc và đau khổ chỉ là hai cực của sự trở thành. Cho nên sự tìm cầu và tu luyện sở đắc chỉ là vòng lẩn quẩn của luân hồi sinh tử mà thôi
NGƯỜI GIÁC NGỘ không chọn thái bỏ bĩ hay chọn lạc bỏ khổ mà là NGƯỜI SỐNG TRỌN VẸN TỈNH THỨC TRONG THỰC TẠI ĐANG LÀ, DÙ BĨ HAY THÁI, KHỔ HAY LẠC. Bản ngã càng chọn thái bình an lạc càng gặp phiền não khổ đau nhiều hơn. Ví như người chỉ thích mùa Xuân thì ba mùa Hạ, Thu, Đông sẽ cảm thấy khổ. Do đó thích lạc thì khổ nhiều hơn, ngược lại chịu được khổ thì lạc nhiều hơn.
Đó là lý do vì sao Dịch có đạo lý “Thời bĩ tắc bĩ, thời hanh tắc hanh” tức KHI BẾ TẮC CỨ BẾ TẮC, KHI HANH THÔNG CỨ HANH THÔNG, không cần đứng núi này trông núi nọ, VÌ BẾ TẮC RỒI CŨNG QUA, HANH THÔNG RỒI CŨNG HẾT. Chọn lựa cái mình thích cuối cùng chỉ mời gọi cái mình ghét. Đó là quy luật vận hành của Pháp.
Vậy hiện tại, bất cứ đang trong tình trạng nào cũng đều là bài học của Pháp để dù bĩ hay thái, tham hay sân thì cũng ngay đó cần định tĩnh sáng suốt để thấy ra sự thật, vì “CHỈ CÓ PHÁP HIỆN TẠI, TUỆ QUÁN CHÍNH LÀ ĐÂY”.
Nếu đang trong thời bĩ, mà cảm nhận trọn vẹn được cái bĩ này tức cảm thông được với nguyên lý vận hành của vạn pháp. Như vậy, khi tâm đang sân thì ngay đó trọn vẹn tỉnh giác, cảm nhận trạng thái sân thì trọn vẹn chính là Định, tỉnh giác chính là Tuệ. Tức ngay đó Định và Tuệ đầy đủ. Cho nên Dịch lý mới nói muốn “cảm nhi toại thông” nguyên lý của Dịch thì phải “Vô vi”, “vô tư” và “tịch nhiên bất động” tức là không tạo tác gì hết, NGAY ĐÓ SÂN CHỈ THẤY SÂN THÔI, BĨ CHỈ THẤY BĨ THÔI.
Trong Kinh Tứ Niệm Xứ Đức Phật dạy rất rõ, sân thì thấy sân như nó đang là, tham thì thấy tham như nó đang là. Dịch lý gọi đó là “thời vị trung chính”, tức ngay đây và bây giờ nó đang là như vậy là như vậy.
<Trích Khai Thị Thực Tại - Hòa thượng Viên Minh>
7/31/21
HẠNH PHÚC VÀ VĂN MINH TIẾN BỘ
Trích cuốn "MỘT NGHỆ THUẬT SỐNG" - tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần
học thức... vậy cho nên chỉ có kẻ nào, đất nước dân tộc nào dục vọng càng cao, thì càng được coi là tiến bộ.
7/12/21
BA LỜI KHUYÊN CỦA PHƯỢNG HOÀNG
Có một vị cư sĩ nọ đi ngang qua khu rừng thiêng, ông bắt gặp một con phượng hoàng đang bị mắc bẫy. Ông nghĩ: “Con chim đẹp quá, hay ta bắt nó đem về nuôi, khách đến thăm tệ xá trông thấy sẽ thích lắm”.
Bỗng ông nghe có tiếng nói vọng lại:
– Ông không nên nghĩ như vậy!
Vị cư sĩ lấy làm lạ, nhìn chung quanh không thấy ai, quanh đi quẩn lại chỉ có mình và con chim đang bị mắc bẫy kia. Ông bèn hỏi:
– Có phải là mi vừa nói đó không?
Phượng hoàng đáp:
– Vâng đúng là tôi đây! Tôi không phải là con chim bình thường, tôi có thể nói tiếng người và tôi là một nhà thông thái. Nếu ông thả tôi ra, tôi sẽ tặng ông ba lời khuyên tốt nhất.
Vị cư sĩ nói:
– Được, ta sẽ thả tự do cho mi. Nhưng hãy nói cho ta biết ba lời khuyên đó là gì?
Phượng hoàng nói:
– Lời khuyên thứ nhất: Đừng bao giờ tin theo những lời nói sai trái bất kể người đó là ai, cho dù có danh tiếng hay địa vị cao đến mấy đi chăng nữa.
– Lời khuyên thứ hai: Đừng cố làm những việc quá sức mình, sẽ chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi. Vì thế, trước khi làm gì hãy lựa sức mình mà làm. “Người biết được sức mình là người thông thái. Người muốn vượt quá sức mình là một kẻ ngu ngốc”.
– Lời khuyên thứ ba: Nếu làm việc thiện thì không nên hối tiếc, nếu làm việc xấu thì phải biết hối cải.
Vị cư sĩ nghe xong, thấy phượng hoàng khuyên phải lắm, những lời khuyên thật sâu sắc và rất có ý nghĩa, có thể làm thay đổi cả cuộc đời của một con người. Ông bèn gỡ bỏ cạm bẫy cho phượng hoàng. Vừa thoát ra khỏi cạm bẫy, phượng hoàng liền vỗ cánh bay lên đậu tít trên cành cao mà cười nhạo vị cư sĩ nọ:
– Ha ha ha…Cư sĩ kia, ông thật là ngốc nghếch!
Vị cư sĩ đáp lại:
– Này phượng hoàng! Sao mi lại bảo ta ngốc?
Phượng hoàng đáp:
– Trong bụng ta có một viên tiên đơn, nếu ông bắt ta và mổ bụng ta thì ông sẽ có được nó. Ông sẽ sớm tu luyện thành chính quả.
Vị cư sĩ lấy làm hối tiếc vì đã thả cho phượng hoàng đi…Ông bèn leo lên cây toan bắt phượng hoàng lại, nhưng ông càng trèo lên cành cao thì phượng hoàng lại nhảy lên một cành cao hơn, cho tới khi ông trèo lên đến ngọn cây thì phượng hoàng liền vỗ cánh bay vút lên không trung. Vị cư sĩ thất vọng đành phải tụt xuống, nhưng chẳng may ngã từ trên cây xuống khiến ông bị gãy một chân, chảy cả máu đầu…
Phượng hoàng lượn một vòng trên cao rồi lại đậu xuống một cành cây gần đó nói vọng tới:
– Ông đúng thực là ngốc, trong bụng ta làm gì có tiên đơn kia chứ! Ông đã tin vào một lời sai trái rồi. Ông lại còn liều lĩnh leo lên ngọn cây cao mà bắt ta, làm sao mà ông bắt được ta? Ông hối hận vì đã thả cho ta đi. Tại sao ông lại phải hối tiếc vì đã làm một việc tốt và thiện lương như thế? Ông hãy đi về, tĩnh tâm lại mà suy nghĩ cho kĩ về những lời khuyên của ta!
Nói rồi phượng hoàng vỗ cánh bay đi…Vị cư sĩ tỉnh ngộ!
Có câu nói: “Học bất học” (Học mà không học – không học mà học). Có học thì phải có hành, học mà không hành được thì chẳng phải học cũng như không ư? Ở đời, có nhiều người khi nghe những điều có đạo lý thì thấy hay lắm, phải lắm, ấy vậy mà lại không thể theo đó mà làm cho được. Mới hay, nói thì dễ mà làm được thực là khó. Ví như vị cư sĩ nọ, mới nghe được lời khuyên của phượng hoàng thì khen là phải lắm, ấy thế mà quay đi trong tích tắc đã té ngã rồi.
<Sưu tầm>
5/23/21
LÁ, NHÁNH VÀ RỄ
Dù không muốn nhưng chúng ta vẫn phải tiến hành phân loại những kiểu người đã, đang và sẽ gặp trong cuộc đời này.
Người ta thường nói mỗi người đi qua cuộc đời chúng ta đều có giá trị nhất định. Có người tới để mang cho ta hạnh phúc nhưng lại cũng có những người tới để cho ta một bài học sâu sắc sau những thất bại nặng nề. Nhưng cho dù mục đích của họ thế nào thì những cuộc gặp gỡ ấy vẫn nhất định phải diễn ra như nó đã từng.
Loại thứ nhất: Người lá
Những người này chỉ ở với bạn theo mùa và bạn không thể phụ thuộc vào họ hoặc tin cậy họ được bởi vì họ yếu ớt, chỉ có thể làm cho bạn mát mẻ một cách tạm thời. Họ như những chiếc lá, họ ở với bạn và lấy những gì họ cần, giống như chiếc lá hút chất dinh dưỡng của cây để sống sót trên cành. Và ngay khi bạn gặp hoàn cảnh không thuận lợi như là trời trở lạnh hơn, gió thổi mạnh hơn vào thời điểm nào đó trong đời bạn thì họ sẽ rời khỏi bạn.
Nhưng mà bạn không thể giận họ vì họ là như thế, họ là những chiếc lá.
Loại 2: Người nhánh
Trong cuộc đời cũng có một số người đến với bạn như là những nhánh cây. Tất nhiên họ mạnh mẽ hơn người lá nhưng bạn vẫn phải cẩn thận với họ. Họ có thể ở cạnh bạn trong nhiều mùa, nhiều cảnh, nhiều phen nhưng khi bạn phải đối mặt với một số cơn bão của cuộc đời cần phải vượt qua thì bạn có thể mất họ. Nhất là khi hoàn cảnh khắc nghiệt hơn thì họ hoàn toàn có thể bị bẻ gãy. Mặc dù họ mạnh mẽ hơn lá, bạn vẫn phải thử nghiệm họ trước khi bạn có thể tin cậy và trao cho họ một số gánh nặng về trách nhiệm.
Và trong hầu hết trường hợp thì họ không thể mang nhiều gánh nặng vì sự giới hạn của nhánh cây. Nó có thể bị giòn, bị gãy, trước sức nặng của gánh nặng. Nhưng một lần nữa bạn lại không thể nổi điên lên với họ bởi vì họ là như thế, họ là những nhánh cây.
Loại 3: Người rễ
Nếu như bạn thực sự có thể tìm ra ai đó giống như là rễ cây thì bạn đã tìm ra một người đặc biệt, như là rễ của cây, rất khó để tìm thấy bởi vì họ không cố gắng tỏ ra cho mọi người thấy. Sứ mệnh của họ là giữ cho bạn đứng vững, giúp bạn sống một đời sống mạnh mẽ và lành mạnh.
Nếu bạn vui mừng, họ hạnh phúc. Nếu bạn đau khổ, họ chia sẻ. Họ đứng đằng sau và không để thế giới biết họ đứng đằng sau bạn. Và nếu bạn phải trải qua những cơn bão trong cuộc đời, họ sẽ ở đó để giữ cho bạn thẳng đứng. Sứ mệnh của họ là giữ cho bạn vững vàng, mạnh mẽ, nuôi dưỡng bạn, cho bạn nước khi bạn khát…
Và cái rễ đôi lúc bỏ mặc bạn với những sóng gió khi lá đã rơi và nhánh đã gãy, bạn trông héo úa, cô độc, đơn côi trước phong ba bão táp. Nhưng cái rễ vẫn âm thầm bơm nhựa để giữ cho bạn sống. Trong đời sống của chúng ta cho nhiều nhánh, nhiều lá nhưng chỉ có 1 rễ.
Và bạn hãy nhìn vào đời sống, các mối quan hệ của chúng ta. Nếu muốn kiểm tra, các bạn hãy lấy danh bạ điện thoại ra và xem mình có bao nhiêu lá, bao nhiêu nhánh, bao nhiêu rễ. Và đặc biệt, bạn là gì trong cuộc đời của người khác, là lá, nhánh hay rễ. Chúng ta phân loại người khác thì chúng ta cũng phải tự biết chúng ta là loại gì. Điều gì mình muốn người khác làm cho mình thì mình phải chủ động làm cho người ta trước. Hãy phấn đấu để luôn là rễ.
<Francis Hùng>
5/10/21
TIÊU CHUẨN KÉP
Cái gì em cũng muốn
Em còn muốn cả Giời
Giờ cho em lựa chọn
Em muốn làm hay chơi?
Chợt nhớ tới thầy Huấn
Nói một câu buồn cười
Có làm mới có húp
Không làm húp...con ruồi (!)
1 - Em muốn "Bình Đẳng Giới"?
Ô kê, giờ ngang nhau
Bất kể nam hay nữ
Mọi việc cứ bổ đầu...
Tụi anh đi bốc vác
Hay khoan cắt bê tông
Nóng, mồ hôi nhễ nhại
Cởi trần-em dám không?
Lắm lúc cũng nặng nhọc
Toàn thân đau mỏi nhừ
"Vì em là con gái
Nhường đi mà...huhu"!?
Việc tụi em đẻ đái
Anh nào dám so bì
Hai mươi cái xương gãy
Đâu có dễ chịu gì...
2-Phụ nữ theo truyền thống
Biết chăm sóc, thương yêu
Nghe lời, giữ trinh tiết
Liệu em có biết điều?
Hay khước từ Trách Nhiệm
Sống buông thả, yolo
Nhưng lại đòi Quyền Lợi
Để tụi anh xuống mồ?
Chìm tàu Titanic
Phụ nữ được ưu tiên
Leo lên thuyền cứu hộ
Như là chuyện đương nhiên?
Khi biến cố ập đến
Ngập lụt hay cháy nhà
Đàn ông thì gánh vác
Phụ nữ thì kêu la...
3-Tụi em muốn làm việc
Trả lương bằng đàn ông
Kèm theo nhiều ưu đãi
Thế mà, em biết không?
Có nhiều ông tức lắm
Đi ăn hoặc đi chơi
Lúc trả tiền bữa hẹn
Phụ nữ phải được mời...
"Đàn ông phải sống chất
Phải lịch sự, ga-lăng
100 đi với gái
Các anh bị thiểu năng???"
Một số thằng như thế
Tất nhiên anh thấy ngu
Nhưng tận cùng suy xét
Chúng có lý, mặc dù...
4 - Muốn tụi anh giàu có
Thì phải cầy như trâu
Làm thêm giờ, thêm Job
Sao em cứ làu bàu?
"Gia đình anh mặc kệ
Vô trách nhiệm, vô tâm
Đi cả ngày chẳng thấy..."
Có phải em bị hâm?
Một số gã giàu sẵn
Tiền bạc có số dư
Hoặc có khoản thừa kế
Nên hắn có thể hư...
Hắn đi nhiều hơn thế
Vợ con rải khắp nơi
Em muốn làm thê thiếp
Của một kẻ chơi bời?
5 - Một số cô hư hỏng
Thích ngoại tình lăng nhăng
"Thật, em không cố ý
Lúc say kìm được chăng?"
"Cũng do anh ấy cả
Chủ động quan tâm em
Anh bận rộn, hờ hững
Nên tôi mới ăn nem..."
Lúc sướng, ai sướng hộ?
Bị lộ lại quanh co
Mới xài chiêu đổ lỗi
Lỗi là tại con sò
P/s: Tuy nhiên cũng phải nói
Nhiều ông yếu như sên
Testosterone thấp
Không làm phụ nữ...rên!
6- Khi hắn chuẩn nam tính
Mọi thứ đều hắn lo
Tiện ích em sử dụng
Ngồi chơi, sướng rung giò
Nào bao bọc, dẫn dắt
Nào tiền bạc, chở che
Còn thuê người giúp việc
Mua nhà, rồi mua xe...
Thế mà em chỉ trích
"Đồ gia trưởng, độc tài
Kiểm soát em ngạt thở..."
Cuối cùng, anh vẫn sai?
Em muốn làm con nít?
Mãi mãi không trưởng thành???
Nếu là - "Đàn ông tốt"
Không kiểm soát, sao đành?
7- Một số gã khoẻ mạnh
Testosterone cao
Lý trí và thể chất
Sẽ khiến em tự hào
Hắn đứng ra bảo vệ
Xả thân trước hiểm nguy
Khi gia đình gặp nạn
Em thích quá còn gì?
Tuy nhiên, chỉ vì thế
Testosterone cao
Hắn như "trâu húc mả"
Khiến em "khổ" thế nào
Lắm lúc em mệt mỏi
Đành phải "chiều" hắn thôi
Có mặt lợi-mặt hại
Đừng chê hắn: "Gã tồi"
8 - Giờ anh lại nhắc đến
Cái Hypergamy
Khiến em bỏ gã ấy
"Do hắn kém" còn gì?
Em bới lông tìm vết
Lỗi là tại hắn sai
Mà cho dù hắn đúng
Phụ nữ "thiệt" chứ ai?
Hắn lãng phí sức lực
Em lãng phí tuổi xuân
Chúng ta đều lãng phí
Sau cuộc chơi bất cần.
Tất cả đều trả giá
Không ngoại trừ một ai
Có khi giá rất đắt
Không có lần thứ hai!
9 - Tụi anh nhìn Quá Khứ
Của phụ nữ, đôi khi...
Biết rằng em chẳng thích
Soi mói thế làm gì?
Tụi em thì mong muốn
Đàn ông có Tương Lai
"Các anh phải khí chất
Có đạo đức, tiền, tài..."
Khi em muốn nhiều thứ
Ở một người đàn ông
Nếu vậy thì đổi lại
Em có cái gì không?
Có tam tòng, tứ đức?
Có trong trắng, dịu dàng?
Chăm chỉ và ngoan ngoãn?
Gia thế em đàng hoàng?
----------------------------
Anh biết rằng rất khó
Bởi "Nhân vô thập toàn"
Chẳng có ai hoàn hảo
Thậm chí anh cũng xoàng...
- Khi tụi anh khốn đốn
Thì mới cần đến em
Rồi em chạy mất dép
Không lẽ anh yếu mềm?
- Có lúc như thế đấy
Chúng ta đều cần nhau
Khi em tàn xuân sắc
Anh lại đi chăn rau?
Đời có qua có lại
Luật Nhân Quả phân minh
Chỉ chạm tới Hạnh Phúc
Khi ta sống có Tình!
(Tác giả: NTĐ 10/5/2021)
3/19/21
SIÊU ANH HÙNG
Nhân một chiều trời tắt nắng gió mát lộng, sau khi đã chếnh choáng men bia và hơi lòng. Viết bậy viết bạ tí cho vui.
-----------
Trong chúng ta hẳn ai đó cũng có ít nhiều những thần tượng, những "Siêu Anh hùng" từ tấm bé.
Hồi sinh viên nhớ mãi cái phim chưởng Trung Quốc: Tiếu ngạo giang hồ, có ông Lệnh Hồ Xung, ông này nổi tiếng chuyên ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Nhà hàng xóm có việc gì đều thấy mặt ông này xuất hiện cứu giúp, không có việc gì ông này từ. Thế nhưng trong mắt thằng sinh viên trẻ đời lúc đó là một thần tượng "Siêu Anh hùng" nghĩa hiệp. Ở trong văn học Việt Nam cũng có ông Lục Vân Tiên, nổi tiếng nghĩa hiệp.
Xem những tác phẩm này, sao chúng ta cứ thấy khoái lạ thường và có cảm tình với những nhân vật này, phải chăng trong chính mỗi người chúng ta cũng có dòng máu "Anh hùng"? Vậy chính xác, "Siêu Anh hùng" kia, ngươi là ai???
Chịu, tôi đây chả biết "Anh hùng" là gì giữa cái xã hội đảo điên này, nhưng tôi thấy: để chúng ta trỗi dậy dòng máu này thì chúng ta cần có 1 lý do, 1 lý do để chúng ta thoát khỏi những bộn bề thường nhật, những vòng xoay trong những mối quan hệ, những mưu cầu nhỏ bé và những lối sống so đo ích kỷ.
Lại nhớ đến mấy cái phim hot hot mà các bé teen teen hay rủ nhau vào rạp ôm ấp và khóc thút thít một thời - như cái phim Avenger mà ông người sắt hy sinh để cứu cả nhân loại. Trong phim này, mấy ông siêu anh hùng mỗi người sống một nơi, chơi 1 nẻo, có cả ông Thor béo ị cả ngày uống rượu, siêu anh hùng mẹ gì mà không khác bợm nhậu, nếu theo ngôn ngữ quê tôi thì chắc phải gọi là Thor nát. À mấy bố anh hùng này cũng chia bè chia phái, quan điểm tả hữu riêng, cũng ghét nhau, bôi bác nhau ra trò, không khác gì người đời đâu. Thế nhưng tự dưng đùng cái người ngoài hành tinh xuất hiện, anh hùng cả nước phải bỏ qua mấy cái thói xấu đời thường, quan điểm cá nhân để tập hợp lại phục vụ mục tiêu chung - tiêu diệt bọn ngoài hành tinh xâm lược... Thor béo từ bụng mỡ lại thành 6 múi bình thường...
Hahaha...
Đó là trên phim, nhưng đời thì đâu có như phim. Đời nó bình thường hơn nhiều, không nhân cách và phóng đại hóa bằng phim được. Ở đời chúng ta chỉ cần có 1 kẻ phản diện chung cần phải đồng lòng để tiêu diệt, khi đó chúng ta sẽ bỏ qua mọi mối bất hòa, dắt tay nhau cùng đi dung dăng dung dẻ ngay...
Muốn xử lý "hạt nhân" bất hòa, hãy cho những kẻ bất hòa một lý do chung: 1 KẺ PHẢN DIỆN.
Ở đời khi nào chúng ta trở thành "Anh hùng":
- Khi chúng ta cùng đồng lòng vực dậy một công ty đang đứng trên bờ vực phá sản - 1 mục tiêu chung tốt đẹp.
- Khi anh em trong gia đình bất hòa lục đục nhiều năm, bỗng dưng đồng lòng đoàn kết để xây dựng nền tảng Đạo cho gia đình - 1 mục tiêu vượt xa cái dưa cái mắm.
- Khi cả nước Việt Nam cùng cổ vũ đội tuyển Việt Nam trong trận đấu chung kết, tất cả nước đều như hòa vào 1, khi đó chỉ có 1 kẻ phản diện chung cần tiêu diệt là đối thủ trong trận bóng... Hihi, mọi hôm ra đường thấy mấy anh giao thông là chạy như bắt được tiền, nay ra đường không đội mũ, đánh võng hình con rắn tí chỉ cần hô to: "Việt Nam vô địch" - thế là được các anh nở nụ cười tươi.
- Hay ngay khi trong thời điểm này, khi dịch Covid bùng phát toàn thế giới, toàn dân chúng ta cùng 1 mục tiêu, 1 lòng hướng về việc dập dịch và giữ cuộc sống ổn định.
- Hoặc đơn giản là cùng nhau "nói xấu" 1 kẻ xấu tính, tự nhiên lại thấy đồng cảm, tự nhiên lại thấy có sợi dây gắn kết gần gũi :)))
Chúng ta có thể là Quân tử, có thể là tiểu nhân, có thể sống đẹp, có thể sống bẩn bựa, kèn cựa nhau hàng ngày... nhưng khi có 1 mục tiêu chung, 1 lý do xứng đáng, hoặc 1 kẻ phản diện, dòng máu anh hùng của chúng ta sẽ nổi lên...
ANH HÙNG - PHẢN DIỆN, PHẢN DIỆN - ANH HÙNG :)))
Tôi nhớ nhân vật Joker trong loạt phim của DC Comic, đôi lúc sao tôi thấy đồng cảm với nhân vật này thế không biết...
"Khi không còn những thằng như tao! Ai sẽ cần đến mày chứ? người hùng?" - Joker
Ai cũng có dòng máu anh hùng, và cả dòng máu phản diện, ai cũng khoái trở thành Anh hùng, thế nhưng ít ai muốn bị coi là kẻ phản diện và thừa nhận phần xấu trong mình. Lẽ ra Anh hùng phải biết ơn kẻ phản diện chứ nhỉ :))). Một kẻ phản diện "hiểu biết" sẽ giúp những kẻ trong một tập thể có một lý do chung - ít nhất lý do đó sẽ giúp họ bớt kèn cựa nhau thêm... hahaha.
Thôi tôi đi chợ nấu cơm cho vợ đây.
<Cóc bố Duy Thanh - 19032021>
2/20/21
THỰC HÀNH LỐI SỐNG KHẮC KỶ ĐỂ TÂM TRÍ BỚT MUỘN PHIỀN
Tôi tin rằng bước ra khỏi vùng an toàn là một cách tuyệt vời để xây dựng khả năng phục hồi về mặt tinh thần và tôi khuyến khích bạn thử làm điều đó. Sao lại không thực hiện một số thử thách vốn khiến bạn sợ hãi và buộc bạn tiếp xúc với những điều chưa biết?
Cơ thể tôi bắt đầu có những triệu chứng khó chịu nhưng tôi không hề nghĩ rằng tâm trí mình là nguyên nhân gây ra chúng. Làm sao mà tâm trí tôi có thể khiến tim tôi đập nhanh hơn, làm tay tôi run rẩy và tạo ra những cơn buồn nôn? Tôi nghĩ rằng cơ thể tôi đang mắc bệnh. Khi đến gặp bác sĩ để hiểu rõ hơn những gì đang diễn ra với mình tôi thật sự ngạc nhiên với chẩn đoán mình nhận được: Rối loạn lo âu kèm những cơn hoảng loạn tái phát. Tất cả những thứ này được sinh ra từ tâm trí tôi. Tôi không nhận ra suy nghĩ của mình có sức mạnh như thế nào và toàn bộ điều này làm tôi bối rối.
Phải mất một lúc để tôi xử lý hết thông tin đó và chấp nhận những gì đang diễn ra với mình. Tôi phải thừa nhận rằng sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ rằng mình sắp “điên” đã khiến tôi phủ nhận chẩn đoán này lúc ban đầu. Tôi quá lo lắng về sự kỳ thị liên quan đến sức khỏe tâm thần đến nỗi tôi bị phân tâm bởi những thứ tôi tự vẽ ra còn hơn là tình hình thực tế.
Bác sĩ gợi ý một số cách để tôi làm giảm chứng rối loạn lo âu (một khóa trị liệu hành vi nhận thức và một buổi nói chuyện trị liệu) nhưng tôi muốn đánh giá các lựa chọn và tự học về những gì đang diễn ra với bản thân trước. Sau này tôi vẫn có thể tham gia liệu pháp mà bác sĩ đề xuất. Để có thể lựa chọn một phương pháp sáng suốt cách đối phó với chứng rối loạn lo âu, tôi bắt đầu đọc. Đây không chỉ là đọc thông thường, đây là một nỗ lực nghiêm túc. Tôi mải mê tìm hiểu những gì đang diễn ra với mình đến độ trở nên ám ảnh bởi việc đọc càng nhiều càng tốt. Tôi tha thiết tìm kiếm câu trả lời.
Trong khoảng thời gian nghiên cứu này tôi đã bắt gặp nhiều quan điểm vô cùng bổ ích. Tôi đọc về chữa trị nhận thức hành vi, Phật giáo và khái niệm “phát triển tư duy”. Tôi đọc vô số cuốn sách về sức khỏe tâm thần, self-help, tâm lý học và triết học. Tôi đọc tiểu sử và tự truyện. Tôi đọc bất cứ thứ gì có thể giúp tôi hiểu được sự lo âu của mình. Tôi chưa bao giờ tiếp thu nhiều kiến thức đến thế. Chính trong khoảng thời gian này tôi biết đến Chủ nghĩa Khắc kỷ. Điều này làm thay đổi mọi thứ.
Chủ nghĩa Khắc kỷ dạy tôi làm sao để tự nguyện cảm thấy khó chịu
Những quan niệm của chủ nghĩa khắc kỷ ngay lập tức đồng điệu với tôi và cảm thấy kết nối với chúng. Tôi cảm thấy tư duy triết học Hy Lạp cổ đại này có thể giúp tôi sống một cuộc sống tốt hơn. Bản chất thực dụng của chủ nghĩa này lôi cuốn tôi và những lời khuyên dường như lúc nào cũng đúng. Có rất nhiều khái niệm mà tôi cảm thấy hữu ích, chẳng hạn như hình dung trước sự tiêu cực cho đến cách chúng ta phản ứng trước những sự kiện ngoài tầm kiểm soát của mình (điều này đặc biệt hữu ích với tâm trí dễ hoảng loạn như tôi).
Số sách tôi đọc về chủ nghĩa này tăng lên. Càng hiểu sâu hơn về khắc kỷ tôi dần nhận ra tầm quan trọng của việc có một triết lý sống. Đây thực sự là những gì mà chủ nghĩa khắc kỷ hướng tới – thiết lập cách để sống một cuộc sống tốt đẹp.
Tuy nhiên, có một điều mà chủ nghĩa khắc kỷ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. Tôi cho rằng nó thay đổi đáng kể tư duy của tôi cũng như thay đổi mối quan hệ của tôi với chứng rối loạn lo âu một cách tích cực. Nó là khái niệm về sự khó chịu tự nguyện. Những người theo chủ nghĩa khắc kỷ sẽ chủ động đặt mình trong nghịch cảnh để chuẩn bị cho những nghịch cảnh khác ở tương lai. Nhà triết học khắc kỷ Musonius Rufus đã tổng kết điều này một cách hoàn hảo:
“Chúng ta sẽ rèn luyện cả tâm hồn và thể xác khi chúng ta làm quen với cái lạnh, cái nóng, đói khát, khan hiếm thức ăn và giường cứng, kiêng cữ các thú vui và chịu đựng những cơn đau.”
Vì một số lý do, tôi thật sự cảm thấy sự kết nối giữa bản thân với ý niệm này. Tôi biết rằng, đến phòng tập thể dục sẽ giúp tăng cường thể chất nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc xây dựng một tâm hồn mạnh mẽ và kiên cường. Có nhiều cách để thực hiện chủ nghĩa khắc kỷ. Chúng truyền cảm hứng cho tôi và tôi bắt đầu nghĩ cách để tạo ra một chương trình đào tạo riêng cho tâm trí của mình. Tôi có rất nhiều câu hỏi về khái niệm này trong lần đầu tiên đọc được nó: Dựa trên ý tưởng và tình huống nào để tôi có thể rèn luyện tính kiên cường? Điều này có giúp tôi giải quyết chứng rối loạn lo âu của mình không? Liệu một thứ phản trực giác như thế này có thật sự hiệu quả? Tôi bắt đầu bận rộn viết nên một danh sách những thử thách cá nhân để có thể kiểm tra về lối sống “khó chịu tự nguyện”.
Cuối cùng tôi lấy hết can đảm để thử và bắt đầu thực hiện thử thách để “rèn luyện bản thân” giống như những nhà khắc kỷ. Càng hoàn thành những thử thách này tôi càng trở nên tự tin hơn. Tôi có thể cảm nhận được tâm trí tôi đang thay đổi và đây là tín hiệu đáng mừng. Khi tôi không còn bị vây lấy bởi những cơn hoảng loạn tôi biết rằng lối sống này thật sự có giá trị. Tôi chú tâm vào nó và dốc toàn tâm toàn lực vào tư duy về thực hành chủ nghĩa khắc kỷ.
Những thử thách tôi tạo ra cho bản thân
Một số thử thách của tôi được lấy trực tiếp từ trường phái khắc kỷ trong khi một số khác thì được lấy cảm hứng từ nó. Phần lớn thử thách dựa trên các yếu tố cá nhân để tôi tập làm quen với sự khó chịu và rời khỏi vùng an toàn của minh. Chúng bắt đầu từ những việc nhỏ (vì tôi đã rất lo lắng lúc mới bắt đầu), tuy nhiên, theo thời gian, tôi bắt đầu làm những việc lớn hơn và táo bạo hơn. Dưới đây là vài ví dụ:
Để thúc đẩy cơ thể, tôi đã thử chạy marathon lần đầu trong đời, leo núi và đi bộ đường dài. Tôi thử thách bản thân trong phòng tập theo nhiều cách khác nhau, hoàn thành ba môn phối hợp và thử những môn thể thao mới lạ. Trong lúc cố gắng bức phá giới hạn thể chất tôi đã học được nhiều hơn về tâm trí của mình cũng như cách nó phản ứng với sự kiệt sức. Tôi đã gặp khá nhiều vấn đề liên quan đến cơ thể khi tham gia những thử thách này và học được cách thực hiện chúng một cách bài bản.
Để thúc đẩy tâm trí, tôi thử thách bản thân trước phơi mình trước cái lạnh bằng cách tắm nước lạnh và bơi ở biển nước Anh vào mùa đông. Tôi ngủ ở những nơi bất thường, đi châm cứu để đối mặt với chứng sợ kim tiêm, nhịn ăn và học cách thiền. Tôi cũng ăn những thực phẩm lạ và đứng xếp hàng chỉ để kiểm tra cách nghĩ của mình. Tôi bắt đầu mặc quần áo không phù hợp với thời tiết và thỉnh thoảng mặc trang phục lố lăng (tôi là người hướng nội nên điều này rất khó với tôi). Đây là một thử thách mà nhà triết học khắc kỷ Cato thực hiện để làm quen với sự xấu hổ. Khi bạn bè cười nhạo ông ấy, ông ấy sẽ tập trung vào cách ông phản ứng với những cảm xúc này và coi đây như một bài kiểm tra tính cách.
Để tiếp tục thử thách tâm trí, tôi bắt đầu học các kỹ năng mới và chú ý đến tâm trí của mình trong quá trình này. Thật thú vị khi khám phá ra mối quan hệ của tôi với những muộn phiền mà tôi gặp phải trong cuộc sống hàng ngày. Tôi bắt đầu học tiếng Nhật và giờ đây có thể giao tiếp ở mức khá. Tôi học được cách giải Rubik trong vòng chưa đầy một phút, gấp origami phức tạp, tung hứng và bẻ khóa.
Những thử thách này ép tôi rời vùng an toàn của mình theo nhiều cách khác nhau và giúp tôi thử nghiệm những ý tưởng mới trong điều kiện tôi có thể kiểm soát tương đối. Chúng đã dạy tôi rất nhiều về bản thân và cách tôi đối mặt với khó khăn. Khi chạy marathon được 22 dặm tâm trí tôi bắt đầu cầu xin tôi dừng lại. Đây là thời điểm tuyệt vời để vận dụng chủ nghĩa khắc kỷ. Ngâm mình trong bồn tắm lạnh buốt là cơ hội hoàn hảo để quen dần với sự khó chịu. Học một kỹ năng mới, chấp nhận thất vọng và cổ vũ bản thân thực hiện nhiệm vụ khó khăn hơn đều là những cơ hội tuyệt vời để thấu hiểu tâm trí của mình. Trường phái triết học này giúp tôi đối mặt với khó khăn và mang đến cho chúng một ý nghĩa cao quý hơn. Khi tôi xem mọi thứ xung quanh như một hình thức để “rèn luyện trí óc”, nó giúp tôi định lượng giá trị cho mọi thử thách tôi đã hoàn thành. Cuối cùng, điều này dần ảnh hưởng sang những lĩnh vực khác trong cuộc sống của tôi và tôi xem những vấn đề hàng ngày như cơ hội để rèn luyện chính mình. Giao thông: bài kiểm tra hoàn hảo về sự kiên nhẫn. Ai đó thô lỗ với tôi: thử nghiệm hoàn hảo để đo lường và kiểm soát hành vi. Có rất nhiều ví dụ khác cho việc này và đây là cách tuyệt vời để tôi xử lý các tình huống khó khăn. Không phải lúc nào tôi cũng vượt qua nhưng việc xem chúng như bài kiểm tra giúp tôi học hỏi được từ những vấn đề trong cuộc sống.
Kết luận
Kể từ khi tìm hiểu về sự khó chịu tự nguyện tôi đã tham gia vô số cuộc phiêu lưu và làm được những điều mà tôi chưa từng nghĩ rằng mình có thể làm được. Có thể nói rằng cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều kể từ khi khám phá ra sức mạnh của khắc kỷ. Rằng, ta có thể chuẩn bị trước cho nghịch cảnh bằng cách tập đương đầu với nghịch cảnh. Bây giờ tôi đã kiểm soát được chứng rối loạn lo âu của mình và không còn là một người dễ hoảng loạn như trước đây nữa.
Mặc dù tôi cảm thấy biết ơn vì đã biết đến trường phái triết học này, tôi không dám nói rằng tôi đã sẵn sàng cho mọi thứ có thể diễn ra. Không dám! Đó là tự cao quá mức. Điều tôi muốn nói là tôi đã chuẩn bị tốt hơn trước đây. Tôi không hoàn hảo (còn lâu mới được như thế), nhưng tôi đang nỗ lực để hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Tôi cảm thấy tự tin hơn trong việc xử lý những biến cố đột xuất của cuộc đời so với trước đây. Một vài năm trước tôi còn không thể đi đến băng ghế trong công viên mà không cảm thấy lo lắng. Giờ đây tôi chủ động tìm đến những tình huống khó khăn và đáng sợ. Đây là một sự tiến bộ vô cùng đáng kể với tôi. Tuy nhiên vẫn còn nhiều thứ cần cải thiện và tôi rất hào hứng xem mình có thể làm được những gì. Tôi sẽ liên tục ép bản thân rời khỏi vùng an toàn và vận dụng chủ nghĩa khắc kỷ.
Tôi tin rằng bước ra khỏi vùng an toàn là một cách tuyệt vời để xây dựng khả năng phục hồi về mặt tinh thần và tôi khuyến khích bạn thử làm điều đó. Sao lại không thực hiện một số thử thách vốn khiến bạn sợ hãi và buộc bạn tiếp xúc với những điều chưa biết? Bằng cách đó bạn có thể kiểm tra triết lý cá nhân của mình. Như Epictetus (triết gia khắc kỷ nổi tiếng) nói:
“Đừng giải thích triết lý của bạn. Hãy hóa thành nó.”
<Sưu tầm: Vy Vũ| The Art of Manliness>
2/18/21
VỀ ĐỨC PHẬT
Đức Phật là ai ? Đức Phật là một nhà khoa học về tâm linh? Công trình và sáng tạo khoa học của Đức Phật là gì ? Đức Phật là người đã phát hiện ra định luật về Khổ ; Nguyên nhân dẫn đến khổ (Khổ tập); Khả năng loại bỏ khổ (khổ diệt); phương pháp loại bỏ khổ (Con đường diệt khổ). Định luật này Bao trùm khắp thế giới các loài hữu tình ( nghĩa là các loài có tâm). Định luật này khó thấy, khó chứng minh đòi hỏi sự rèn luyện học hỏi đến mức trí tuệ vượt trội để có thể cảm nhận và tự thấy. Đức Phật đã đào tạo trực tiếp được 1250 học trò thấy được và nắm rõ được xác tín được định luật về khổ một cách rốt ráo và thoát khỏi khổ một cách hoàn toàn. Nhiều nghìn đệ tử đã đạt được mức xác tín định luật về khổ nhưng chưa thoát khỏi khổ một cách hoàn toàn nhưng con đường diệt khổ đã được vững chãi. Các đệ tử của Đức Phật đã và đang truyền bá định luật này từ thời Đức Phật niết bàn đến nay và cũng đã đào tạo được nhiều ngàn người thoát khổ một cách hoàn toàn. Tuy nhiên, Do định luật về khổ này khó thấy, khó chứng minh, đòi hỏi trí tuệ vượt trội nên càng về sau thì những lời dạy thực sự bắt đầu bị lẫn lộn do nhiều người giải thích sai khác và số người có thể đạt được mức độ thoát khổ, xác tín được con đường thoát khổ ngày càng ít dần. Môi trường phù hợp cho quá trình học hỏi, nghiên cứu ngày càng bị thu hẹp với sự tăng trưởng của cuộc sống hiện đại. Tin giả tràn lan và nhu cầu học hỏi nhanh, giải thoát siêu tốc khiến cho người tìm cầu chân lý ngày càng ít cơ hội rèn luyện học hỏi được cốt lõi định luật. Và rồi theo như Đức Phật nói thì đến 5000 năm sau khi đức Phật nhập niết bàn thì Chân lý định luật sẽ không còn ai biết để mà học được nữa. Bây giờ đã là 2565 năm rồi còn nửa thời gian nữa là hết cơ hội tiếp cận chân lý định luật cho chúng ta. Khi đó có lẽ ta chỉ nghe cái danh hiệu của đạo Phật mà cái chân lý cốt lõi đã mất.
<sưu tầm từ một quan điểm>
2/6/21
NHÂN CHI SƠ, TÍNH BỔN THIỆN?
Nhân sinh quan...!
Có người nói: " Nhân chi sơ, tánh bổn thiện"
Có người lại nói: " Nhân chi sơ, tánh có ác và thiện". Nhưng dù thiện hay ác, ta đều thay đổi sau một quá trình trưởng thành trong xã hội.
Vậy điều gì làm ta thay đổi, đó là:
"Nhân chi sơ, tánh bổn thiện,
Tính tương cận, tập tương viễn"
Cẩu bất giáo; Tính nãi thiên
Giáo chi đạo; Quí dĩ chuyên"
Tạm dịch:
*Người ta lúc đầu vốn có cái tính tốt lành
Tính ấy gần giống nhau nhưng do thói tục mà khác nhau
Nếu không dạy thì cái tính ấy thay đổi.
Cách giáo dục là lấy chuyên làm trọng."
Ý nói, con người khi sinh ra vốn có cái tính thiện trong người. Nhưng trong quá trình trưởng thành do trải nghiệm, giáo dục của mỗi người mà nhân sinh quan dần thay đổi dẫn đến nhận thức cũng khác nhau.
Nhận thức của con người đều theo nguyên tắc: cái gì tiếp nhập vào trước thì sẽ trở thành quan niệm. Cha mẹ, thầy cô, hàng xóm, bạn bè...từ nhỏ gieo vào đầu một đứa trẻ hệ quan niệm Đúng/Sai, Tốt/Xấu, Nên/Không nên, Giỏi/Dở,....và chúng ta đánh giá người khác dựa trên hệ nhận thức đó. Tuy nhiên, nếu một người luôn dùng ánh mắt của quá khứ đi nhìn người khác, thì sẽ không tránh được những kết luận sai lầm.
Có một số người bạn thời tiểu học, trung học và đại học đã để lại ấn tượng rất sâu sắc, nhưng chỉ mấy năm sau cà phê với nhau, mình phát hiện rằng những người này cũng chỉ có nhiêu đó nói miết. Nhiều thầy cô xưa mình ngồi nghe thấy ngưỡng mộ, nhưng gặp lại thì thấy cách nghĩ của họ đã cũ quá rồi.
Ông bà cha mẹ mình cũng vậy, mỗi lần gặp là thấy họ nghĩ nhỏ và áp đặt quá, cứ nói với mình sự chắc ăn và ổn định, an toàn, danh lợi bé con con, miếng đất cái nhà, cái xe, cái công việc. Mình trước mặt họ thì vẫn vui vẻ, nhưng trong lòng đã nghĩ khác. Những giá trị nhân sinh và nghề nghiệp tiếp cận không còn giống nhau nữa, tuy tình cảm cá nhân vẫn còn đầy, nhưng không sao trò chuyện lâu được nữa.
Mình quan sát thấy, người có đầu óc mở có sự biến đổi nhận thức rất nhanh. Có bạn lúc nhỏ rất nhu nhược, thiếu quyết đoán, nhưng hiện tại tư duy lại sắc bén, nhanh nhẹn; có người vốn vô tư hào phóng thì nay lại trở nên hết sức nhỏ nhen, tham lam; có người nói nhiều nay lại trở nên trầm mặc ít nói; lại có người vốn là lạnh lùng ít nói, giờ thành người nói chuyện sắc sảo vô cùng, có người xưa ganh đua tỵ nạnh tham lam, sau ngộ ra mà hào sảng phóng khoáng hay giúp đỡ người khác rất đẳng cấp; có người xưa học dở mà giờ thành công vang dội; có bạn xưa học giỏi cực kỳ, giờ lại chật vật kiếm sống qua ngày hoặc công danh nhạt như nước ốc. Vì sao vậy?
Nên vế sau của Tam Tự Kinh, mới là điều làm cho ta nên suy nghĩ và tập trung, đó là.
"Sự giáo dục, lấy chuyên làm trọng"
Giáo dục ở đây có thể hiểu là "Thầy giỏi, sách hay, bạn tốt" và cần ở đây là chuyên cần, chăm chỉ, tập trung và kiên nhẫn.
<Sưu tầm từ page: Tủ sách Nguyễn Duy Cần>
1/15/21
THẾ HỆ KHÔNG MUỐN YÊU
Chúng ta muốn một thứ giống như tình yêu, nhưng chúng ta không muốn bỏ công sức để đạt được nó.
Chúng ta muốn đăng bức ảnh chụp ly cà phê thứ hai trên Instagram vào sáng thứ 7 dậy trễ, hoặc là hình nghệ thuật của chân chúng ta trong một đôi giày. Chúng ta muốn có một trạng thái “Trong một mối quan hệ” trên Facebook và được càng nhiều like và nhiều bình luận càng tốt, chúng ta muốn có một dòng trạng thái là chúng ta đã đạt được mục đích đặt ra trong #relationshipgoals. Chúng ta muốn có một buổi hẹn hò ăn trưa vào Chủ Nhật, một ai đó thông cảm với mình khi xem phim buồn Nắng, hay là một người để ăn vặt vào Thứ Ba, hay là ai đó sẽ nhắn chúc buổi sáng Thứ Tư. Chúng ta chúc mừng nhiệt tình những người bạn của ta trong đám cưới của họ và luôn bàn tán về việc làm sao họ có thể yêu nhau được như thế, làm sao họ lại có hạnh phúc trọn vẹn thế.
Nhưng chúng ta là một thế hệ không muốn yêu?
Chúng ta check Zalo thường xuyên và chat ngẫu nhiên với nhiều người, hy vọng là đã tìm được đúng người. Chúng ta lên mạng xã hội và đăng rao tìm người yêu như là một món hàng đặc biệt cho bản thân mình.
Chúng ta đọc những bài báo như “5 Dấu hiệu cho thấy chàng thích bạn” và “7 Cách để dành cô ấy về cho mình”, với hy vọng rằng bằng những phương pháp đó chúng ta có thể biến một người xa lạ thành người yêu mình, cứ như họ đã được được xử lý và đóng gói qua nhà máy. Chúng ta đầu tư nhiều thời gian cho Facebook, Instagram và các mạng xã hội hơn là cho bản thân mình. Nhưng chúng ta lại không hề muốn một mối quan hệ.
Chúng ta “nói” và nhắn tin, gửi hình Snapchat và rồi gửi hình riêng tư. Chúng ta đi chơi chung với nhau và có những ngày giờ hạnh phúc, chúng ta đi uống cà phê và uống bia, nhưng chúng ta chẳng bao giờ thực sự hẹn hò cả. Chúng ta né tránh nó. Chúng ta nhắn tin hẹn hò bí mật, gặp nhau và nói chuyện vặt vãnh hàng giờ, rồi lại về nhà và nhắn những tin nhắn vặt vãnh cho nhau. Chúng ta cố gắng bỏ qua hết những cơ hội để thực sự kết nối với nhau bằng cách chơi những trò chơi mà chẳng ai có thể thắng. Chúng ta thường chơi những trò như “Ai ít cảm xúc nhất”, “Ai ít quan tâm hơn người kia”, “Ai lạnh lùng hơn”, “Ai làm ngơ tin nhắn nhiều hơn”, để rồi kết quả chúng ta đạt được là “Chẳng có ai quan tâm đến mình cả”.
Chúng ta muốn một thứ giống như tình yêu, nhưng chúng ta không muốn bỏ công sức để đạt được nó. Chúng ta muốn nắm tay nhau mà không nhìn vào mắt nhau, thích nói nửa đùa nửa thật thay vì nghiêm túc, chúng ta thích nghe những lời hứa đẹp đẽ nhưng không muốn thực hiện chúng, chúng ta muốn kỷ niệm tình yêu của mình nhưng không muốn bỏ công sức trong suốt 365 ngày yêu nhau. Chúng ta muốn hạnh phúc mãi mãi như truyện cổ tích nhưng không muốn bỏ ra sức lực để đạt được điều đó. Chúng ta muốn ai đó hiểu sâu về mình nhưng lại bám theo những thứ nông cạn. Chúng ta muốn có một chuyện tình đẹp nhưng không muốn tốn công.
Chúng ta muốn ai đó nắm tay mình nhưng không muốn để người đó có thể làm tổn thương mình. Chúng ta hứng thú với những câu tán tỉnh sến súa nhưng lại không thích được tán, bởi vì khi đó ta lại sợ bị người đó làm thất vọng. Chúng ta muốn được ôm và nâng lên, nhưng đồng thời lại thích được đứng an toàn trên đôi chân của mình dưới mặt đất. Chúng ta theo đuổi tình yêu, nhưng không muốn ôm lấy nó.
Chúng ta không muốn một mối quan hệ, chúng ta muốn bạn tình để ngủ chung, Netflix và đồ ăn vặt, hay là hình khỏa thân gửi qua mạng xã hội. Chúng ta muốn hàng tá thứ khiến chúng ta nghĩ rằng chúng ta đang yêu, trong khi thực sự đó chỉ là ảo tưởng. Chúng ta chỉ muốn nhận lấy thành quả nhưng không chấp nhận rủi ro đi với thành quả đó. Chúng ta muốn kết nối với nhau, nhưng chỉ là một chút, để còn đường lùi. Chúng ta muốn cam kết gắn bó với nhau, nhưng chỉ là vừa đủ thôi, vì còn kế hoạch phụ. Chúng ta đi chậm, phải coi mối quan hệ này đi đến đâu, khoan hãy yêu vội, cứ đi chơi chung một lúc đã. Chúng ta đặt mình vào hai thế giới, mỗi chân một nơi, và chúng ta giữ khoảng cách an toàn với người đó, chơi giỡn, thử nghiệm với cảm xúc của họ và, đồng thời, với tình cảm của chính mình.
Khi những thứ đùa giỡn đó bỗng thành hiện thực, chúng ta chạy. Chúng ta trốn. Chúng ta bỏ đi. Dù sao thì cái hồ lớn vẫn còn nhiều con cá khác. Vẫn còn cơ hội để tìm được người ưng ý giữa rừng người ngoài kia. Chỉ có điều tìm và giữ là hai khái niệm khác nhau...
Chúng ta nhắn tin qua mạng xã hội với hi vọng những tin nhắn sẽ mở ra cánh cửa hạnh phúc. Chúng ta muốn tải về một người yêu như một cái ứng dụng và khi cần thì có thể nâng cấp, cập nhật bản vá lỗi cho bản ứng dụng đó, hoặc là tùy biến cho nó hợp với con người mình, và khi không cần nữa thì cứ nhấn nút xóa.
Chúng ta muốn che những điều xấu xa bằng những lớp hóa trang giả tạo, che đi nỗi buồn bằng bộ lọc của Instagram, hay là chọn một tập phim khác trên Netflix và bỏ mặc cuộn phim đời mình. Chúng ta thích cái ý tưởng là sẽ yêu một người, yêu cái đẹp và cái xấu của người đó, nhưng chúng ta giấu đi những xấu xí của mình vào một cái tủ và khóa nó trong đó, đảm bảo rằng ngoài ta ra không ai biết đến sự hiện diện của nó.
Chúng ta tin rằng bản thân mình xứng đáng với tình yêu, giống như là xứng đáng với một công việc sau khi ra trường. Những câu nói triết lý chúng ta hay nghe là nếu chúng ta muốn cái gì đó, thì nghiễm nhiên là chúng ta xứng đáng được hưởng nó. Những bộ phim Disney dạy chúng ta về tình yêu chân thực, về người yêu lý tưởng, về hạnh phúc mãi mãi của hoàng tử và công chúa, cái hạnh phúc ấy dành cho mỗi người chúng ta. Chúng ta tin có thứ gọi là duyên phận và ngồi chờ hoàng tử của đời mình đến. Rồi chúng ta ngồi dậy và bực tức vì không có công chúa hay hoàng tử nào xuất hiện. Những hạnh phúc chúng ta xứng đáng được hưởng đâu rồi? Mối tình như mộng mà chúng ta xứng đáng có đang ở đâu? Duyên số mà mỗi người đều có, nó đang ở đâu?
Chúng ta muốn một chỗ để chứa mình, không phải là một con người. Chúng ta muốn một cơ thể ấm, không phải là một người yêu. Chúng ta muốn một ai đó ngồi cạnh mình để mình có thể thoải mái lướt mạng xã hội hay mở ứng dụng ra chơi game, những thứ kéo chúng ta khỏi cuộc sống thật của mình.
Chúng ta thích nửa nạc nửa mỡ như vầy: luôn tỏ ra là mình không quan tâm trong khi muốn bộc lộ ra tâm tư của mình, muốn được ai đó cưng chiều nhưng thích giữ giá với người đó. Chúng ta nghĩ ra mấy thứ thử thách hay là trò chơi tình yêu để xem người kia có theo được không, nói “Không” trong khi thực lòng là “Có” để xem người ta có thực sự yêu mình không - và rồi vì mải nghĩ đến những điều đó, chúng ta dần không hiểu mình là người thế nào nữa. Chúng ta nói về những nguyên tắc trong tình yêu mà chỉ mình chúng ta hiểu và chẳng ai biết chúng ta muốn gì.
Chúng ta rối loạn như thế là vì không phải chúng ta không muốn được yêu thương, sự thực là sâu thẳm bên trong chúng ta rất khao khát.
(Sưu tầm: Dịch từ Huffington Post, tờ báo lớn thứ 2 ở Mỹ, người dịch đã chuyển ngữ cho phù hợp với bối cảnh Việt Nam).
1/7/21
LĂNG KÍNH KHÔNG MÀU
Trà là thiền, Sách cũng là thiền...
*
Nhấp 1 ngụm trà đắng ta thấy dư âm cuộc đời.
Đọc một cuốn sách ta thấy giấc mộng bừng tỉnh thêm...
*
Ta thường có xu hướng nhìn mọi thứ bằng mắt kính màu hồng hoặc màu xám xịt, nếu không phải "người tốt" thì ắt là là "kẻ xấu", nếu không phải trắng thì ắt là đen, nếu không "thành công" thì ắt là kẻ "thất bại", ta luôn tin vào những gì mà ta muốn tin, chứ không phải sự thực mà nó vốn dĩ là.
*
Nhưng kỳ thực không phải vậy, mọi thứ diễn ra vẫn luôn là chính nó, nó chỉ hiển hiện rõ ràng mạch lạc khi ta nhìn bằng một lăng kính Không Màu.
<Duy Thanh>










