11/28/18

XIN ĐỪNG HỎI TẠI SAO???

NHIỀU BẠN HAY HỎI MÌNH:

- Anh ơi công ty có chuyên nghiệp không?
- Anh ơi công ty có lớn không?
- Anh ơi em chỉ đến làm công ty những buổi này thôi nhé.
- Anh ơi công ty có trả lương học việc không?
- Anh ơi, anh ơi...
...v...v...

DẠ THƯA, em nhận được những câu hỏi như trên, và cả những e-mail không mở bài, thân bài... kết bài cũng không, chỉ có mỗi cái tiêu đề kiểu như: "CV", "Xin việc"," ", "Trần Văn Phèo", "Lê Thị Nở"...vv...vv...

Haizzz................

Các bạn muốn một môi trường thật tốt, nhưng các bạn lại quên nhìn lại... MÌNH đã tốt hay chưa??? Các bạn hỏi đủ thứ những lại quên hỏi mình làm được gì, và mình có thể đem lại giá trị gì cho công ty, giá trị gì cho khách hàng, giá trị gì cho mọi người...

Hãy nhớ, công ty chính là bạn, bạn chính là một phần của công ty, nếu bạn muốn công ty lớn mạnh, hãy cố gắng phát triển bản thân manh mẽ hơn, nếu bạn muốn công ty chuyên nghiệp, hãy thay đổi phong cách làm việc trì trệ, uể oải của mình để chuyên nghiệp hơn.

CUỘC SỐNG NÀY VẬN HÀNH HAY LẮM, Bạn có thể đem lại giá trị cho người khác thì giá trị của chính bản thân bạn cũng tăng lên... Hôm nay bạn chấp nhận rủi ro, chấp nhận môi trường khó khăn, thì ngày mai bạn sẽ trưởng thành.
-----
TÔI CŨNG KHÔNG VÒNG VO NỮA, nhân đây tôi cần bổ sung thêm 3 bạn Kiến trúc sư học việc: Nam cũng được, Nữ cũng được, giỏi cũng được, chưa giỏi cũng được, biết làm ít cũng được, biết làm nhiều cũng được, chưa biết cái gì cũng được, thích đi làm sáng cũng được, làm chiều cũng được, hay cả ngày cũng được... nói chung như nào cũng được, môi trường dễ chịu, tự do... nhưng tự do trong khuôn khổ, hãy cam kết và có trách nhiệm với lựa chọn của chính bản thân bạn, đã chọn thì hãy tìm cách để làm, điều này tốt cho bạn chứ chả phải tốt cho ai cả.

CÓ 2 ĐIỀU TÔI SẼ PHẢI NÓI NẾU BẠN MUỐN LÀM Ở ĐÂY:
- Tôi sẽ không trả lương cho bạn cho đến khi bạn có Giá trị.
- Bạn sẽ được học, được biết thêm nhiều thứ, có thể bạn đã biết hoặc chưa biết... Tôi không chắc bạn sẽ giỏi lên (vì điều đó còn phụ thuộc ở bạn) nhưng cùng với tôi bạn sẽ nhận ra: Bạn đang ở đâu? Bạn chưa biết gì, và còn phải học hỏi nhiều nhiều!!!

Bạn có dám thử không??? Nếu dám thì:

GỬI EMAIL HOẶC GỌI ĐIỆN CHO TÔI: (nhớ: đừng gọi lúc đêm.)
- Duy Thanh
- E-mail: kdt1811@gmail.com
- Phone: 0837283333
- Địa chỉ làm việc: 26 đường Láng, Ngã Tư Sở, HN

<Duy Thanh>









10/9/18

KHI HỌC TRÒ SẴN SÀNG NGƯỜI THẦY SẼ XUẤT HIỆN


Hãy ngừng ngay việc giúp đỡ người khác và đây là lý do tại sao:

Mẹ tôi đã luôn dạy tôi là đừng bao giờ đưa ra lời khuyên không đúng chỗ và đừng cố gắng để giúp đỡ bất cứ ai trừ khi họ yêu cầu bạn làm thế.

Tôi đã từng nghĩ mẹ là người lạnh lùng nhưng khi lớn lên tôi bắt đầu nhận ra rằng mẹ tôi đã đúng. Mẹ là một trong những người tốt bụng nhất trong cuộc đời của tôi.

Xã hội luôn nhấn mạnh về việc giúp đỡ mọi người là điều cần thiết nên làm. Và tôi cũng đã làm như vậy.

Mọi người thường nói với nhau rằng bạn nên giúp đỡ người khác vô điều kiện và đừng trông chờ vào việc trả ơn. Vâng, tất nhiên không có gì là sai cả. Hành vi của sự tử tế có thể thay đổi cuộc sống của một con người nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó.

Không có thứ gì trên đời hoàn toàn xấu cũng như không có gì hoàn toàn tốt đẹp. Hai điều tốt và xấu luôn luôn song hành cùng với nhau. Việc giúp đỡ người khác không có gì là xấu mà cũng chẳng phải là điều tuyệt diệu.

Và đây là 3 trường hợp cá nhân tôi đã trải qua và lý do tại sao tôi không giúp đỡ người khác nữa, đó cũng là điều bạn nên làm:

***

1. Ngừng ngay việc giúp đỡ một người không xứng đáng để giúp

Đó là điều không dễ dàng để thực hiện khi chúng ta thường được dạy rằng giúp đỡ mọi người là điều nên làm và phải làm. Bạn cần phải gạt bỏ quan niệm này ra khỏi đầu ngay lập tức.

Sam Levenson có câu nói nổi tiếng: “Khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện ra rằng bạn có hai bàn tay nhưng một bàn để giúp chính bạn, bàn tay còn lại để giúp người khác.”

Một startup muốn tôi giúp đỡ về mặt ý tưởng nhưng tôi nhận ra rằng việc phát triển một startup là điều rất khó khăn nên tôi không bán ý tưởng của mình một cách miễn phí. Tôi thà tự làm còn hơn cho.

Trong quá khứ, có rất nhiều lần mọi người mời tôi đi uống cà phê chỉ để “nhặt nhạnh những ý tưởng”. Cứ nghĩ thử xem nếu bạn có vài triệu đô la trong ngân hàng là do “ăn cắp ý tưởng” miễn phí của tôi thì đó là điều không thể chấp nhận được, đặc biệt là bạn còn không thèm trả tiền cà phê cho tôi.

Họ không hiểu rằng tôi còn phải nuôi gia đình mình, phải trả các khoản vay nợ cũng như lãi suất ngân hàng.

Họ không nhận ra rằng để dành thời gian cho cà phê, tôi đã phải thức khuya đến 2 giờ sáng để hoàn thành công việc còn dang dở.

Nếu họ nghĩ rằng thời gian của tôi là thứ bỏ đi và không giá trị thì tôi cũng không dành thời gian cho họ làm gì!

Nếu mọi người không quan tâm tới bạn thì đừng nên giúp đỡ họ làm gì. Họ không xứng đáng để nhận sự giúp đỡ ấy.

Bây giờ đơn giản là tôi sẽ nói với mọi người về việc họ cần phải trả tiền cho mỗi lời khuyên nhận được từ tôi hoặc phí phải trả cho mỗi giờ đồng hồ ngồi nói chuyện. Phải, tuy có hơi khó nghe nhưng nó làm cuộc sống của tôi dễ dàng hơn và tôi hạnh phúc vì điều đó.

Người nói chuyện với tôi cũng trở nên nghiêm túc hơn và quan trọng là họ không đánh giá tôi thấp.

Tôi luôn có hai quy tắc dành cho mình. Đó là:

Quy tắc thứ nhất: Không bao giờ đưa ra lời khuyên nào miễn phí.

Quy tắc thứ hai: Không bao giờ quên quy tắc thứ nhất.

Lần sau nếu có ai đó yêu cầu bạn chia sẻ và nói chuyện tại buổi hội thảo của họ và tất nhiên là miễn phí thì đừng bao giờ đồng ý, hãy thương lượng để bạn không phải chịu sự thiệt thòi.

Nếu họ không đủ khả năng để trả cho bạn vì buổi hội thảo đó để quyên góp cho một tổ chức từ thiện thì dành cho họ một chút thời gian để chia sẻ cũng không sao. Nó sẽ nâng hình ảnh của bạn lên rất nhiều.

Mọi người sẽ luôn cố gắng để khai thác từ bạn nếu bạn cho phép họ làm thế. Bạn không có đủ thời gian để giúp đỡ tất cả mọi người vì thế hãy chỉ giúp những người xứng đáng được bạn giúp đỡ.

Hãy ghi nhớ một điều, người đầu tiên bạn cần giúp đỡ là CHÍNH MÌNH.

Nếu giúp đỡ người khác khiến bạn không vui thì đừng làm nữa. Đơn giản chỉ thế thôi.

Đôi khi bạn nên có chút ích kỷ và đặt mình lên trên hết tất thảy những người khác, thậm chí bỏ qua cả những điều xã hội hối thúc bạn nên làm.


***

2. Ngừng ngay việc giúp đỡ những người không đánh giá cao sự giúp đỡ của bạn

Điểm yếu lớn nhất của tôi là muốn giúp đỡ tất cả mọi người.

Tôi giúp mọi người, bất kể họ có yêu cầu sự giúp đỡ hay không. Nhưng có một điều bạn không thể ngờ rằng những người bạn từng giúp sẽ có lúc làm tổn thương đến bạn.

Cách tốt nhất để biến bạn bè của bạn thành kẻ thù là cung cấp cho họ những lời khuyên mà họ không muốn nghe.

Khi tôi cho ai đó một lời khuyên, đó là điều tôi thực sự muốn giúp đỡ. Nhưng không phải ai cũng sẵn sàng đón nhận sự giúp đỡ từ phía tôi, đó cũng là điều bình thường. Bạn không nên đưa ra bất cứ lời khuyên nào khi người ta không muốn đón nhận nó, hoặc có thể một ngày nào đó họ sẽ đổ lỗi cho bạn vì đã khuyên họ không đúng.

Tôi đã ngừng ngay việc giúp đỡ những người không muốn tôi giúp và điều đó khiến tôi có nhiều thời gian hơn cho bản thân mình và gia đình.
***

3. Dừng ngay việc giúp đỡ người khác khi bạn không tin vào chính mình

Đây là một trong những yếu tố quan trọng nhất. Cho ai đó một lời khuyên khi bạn không tự tin vào mình sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Tôi đã thử làm điều này rất nhiều lần và đến ngày hôm nay tôi vẫn cảm thấy hối tiếc vì điều đó.

Giúp đỡ mọi người khi bạn không có đủ kỹ năng cũng như kiến thức thì sẽ gây hại nhiều hơn lợi. Nó giống như việc bạn bị mù nhưng vẫn dạy người khác làm thế nào để vẽ. Và vô tình bạn làm cho mọi người bỏ lỡ cơ hội để tìm những sự giúp đỡ tốt hơn.

Lòng tốt của bạn có thể gây tổn thương cho người khác. Có một cách để phá vỡ mối quan hệ nhanh nhất đó là yêu cầu được giúp đỡ người khác trong khi bạn không thể.





Và điều cuối cùng tôi muốn nói với bạn đó là tất cả mọi thứ đều có hai mặt tốt hay xấu. Tất cả chúng ta cần phải làm là biết cân bằng giữa hai yếu tố đó.

Hãy suy nghĩ một cách cẩn thận trước khi bạn giúp đỡ người khác. Nếu không bạn sẽ tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc và mất đi những mối quan hệ gắn bó với mình.

Một hành động giúp đỡ người khác có thể thay đổi cuộc sống của một ai đó nhưng nó cũng có thể phá hủy tất cả mọi thứ.

Nếu bạn giúp sai người bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội để giúp những người xứng đáng được nhận sự giúp đỡ.

Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi bạn làm.

<theo Blogger CamMi Pham>
---

Và mọi người xin hãy nhớ: "KHI HỌC TRÒ SẴN SÀNG, NGƯỜI THẦY SẼ XUẤT HIỆN", hãy biết ơn những người sẵn sàng giúp bạn!

 







9/22/18

TRUNG THU XƯA...

Có lẽ đã từ lâu lắm rồi Trung thu trong tôi chỉ còn là hoài niệm. Cái hoài niệm xưa cũ về ký ức tuổi thơ.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày ấy, nơi con phố nhỏ tôi lớn lên, cái ngày Tết thiếu nhi thuở đó không được đầy đủ phồn hoa như bây giờ. Chắc hẳn ai cũng nhớ cái không khí háo hức của đám trẻ con chờ đợi được đi rước đèn và phá cỗ Trung thu, những mâm cỗ nhỏ với một vài quả đơn sơ cùng chiếc bánh nướng, bánh dẻo truyền thống, bánh hình cá chép... Đứa nào nhà có điều kiện thì sắm được chiếc đèn giấy bóng xanh đỏ, còn thì cắt hộp bột giặt Daiso, ống bơ, dùng que nhọn dùi vài lỗ li ti để thoát ánh sáng, thêm một cành cây và một sợi dây treo, thế là thành chiếc đèn, thêm 1 vài chiếc mặt nạ Tôn Ngộ Không, Chư Bát Giới... có vẻ đơn giản nhưng như vậy cũng đủ vui Trung thu rồi.

Có năm vào đúng trận bão lớn, không thể rước đèn đúng ngày Trung thu, sau bao ngày háo hức, một cảm giác thật nuối tiếc, mỗi năm chỉ có một lần mà.

***

Trẻ con thời nay thì khác, chúng cũng háo hức và mong muốn được vui Tết, nhưng cuộc sống bây giờ và lúc trước khác xa nhau quá. Trẻ con thời nay quen với việc được cha mẹ mua cho những món đồ chơi, những loại đèn lồng đủ màu sắc, kiểu dáng và chủng loại, Trung thu cũng không còn mong ngóng những chiếc bánh nướng, bánh dẻo nhân thập cẩm như chúng tôi thời xưa nữa; những chiếc bánh truyền thống cũng dần được thay thế bằng những loại bánh hiện đại, nhiều hãng nhiều vị, cũng ngon nhưng sao cứ thấy thiếu thiếu vị gì?

Cảnh rước đèn dưới trăng, có trăng, sao, lùa theo đom đóm và những đứa trẻ vô tư vui đùa, đợi đến ngày trăng tròn nhất, trăng hiện rõ và chiếu sáng, lúc đó mới cảm nhận được rõ không khí của Tết. Bây giờ thì muốn được ngắm trăng đâu phải dễ, những tòa nhà cao tầng, đèn đường cao áp và khói bụi Thành phố dường như đã chiếm đi hết ánh sáng mơ hồ và ảo mộng của trăng rằm.

***

Trẻ con là vậy, người lớn cũng "nhân dịp" này để mang những hộp bánh, gói quà đắt tiền biếu xén và tặng cho nhau. Người tặng cho ông bà, cha mẹ, người thân, người họ yêu quý; Người đi tặng để cảm ơn; Người đi tặng sếp; Người đi tặng "cấp trên"; Người nhân dịp đi tặng để nhờ vả; Người thì không hẳn để xin xỏ, nhờ vả, hay là quý nhau, vì hầu hết mọi người đều tặng, mình cũng phải tặng không thì khác thằng khác, lạc loài thì chết...
...

Chúng ta cũng tìm đến những con phố tập nập và hòa mình vào cùng dòng người đông đúc, chúng ta dễ dàng chụp được những bức hình đẹp bằng smartphone và máy ảnh để lưu giữ lại những kỷ niệm... nhưng cũng chợt quên chóng vánh.

Trung thu thưở xưa chúng ta đâu có smartphone, chỉ có cảm nhận, những thứ đơn sơ và sự háo hức, sao những hoài niệm ta lại lưu giữ lâu đến vậy?

<Duy Thanh>

 

9/10/18

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...

Cách đây nhiều năm, khi còn là sinh viên đại học Xây dựng, mỗi lần đi qua quán cafe hoặc qua một phòng trọ cấp 4 nhỏ ở dãy nhà trọ nơi tôi từng ở, có thi thoảng nghe thấy những bài hát của Trịnh Công Sơn vang lên, tôi thầm nghĩ "sao họ lại thích được cái dòng nhạc này nhỉ???". ^^


***

Càng lớn, càng biết thêm nhiều điều, càng trải nghiệm qua những con đường gọi là "Đường đời" , tôi lại càng thích nhiều những bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Có lẽ rằng, ta phải trải qua, ta phải mất mát, ta phải đau, thì ta mới nhận ra những giá trị, những bài học, những góc nhìn nào đó là đúng đắn, điều mà chúng ta chưa thể nhận ra nếu chưa trải qua nó.

***

Tôi thấy lo lắng cho nhiều bạn trẻ, các bạn cũng giống như tôi ở những năm trước kia, chúng ta tự "thu hẹp góc nhìn" của chúng ta vào những điều nhỏ bé, những định kiến mà chúng ta được học, được truyền đạt vào cuộc sống, chúng ta vội vàng nhận định thế giới, đánh giá, phán xét một sự việc, một con người nào đó qua những kiến thức hạn hẹp chủ quan được định hình chưa đầy đủ từ nhận thức và niềm tin cố hữu.

Tôi đã từng nghe đâu đó rằng: "Chúng ta đều là những con ếch, có chăng chỉ khác nhau cái giếng!". Sự học không bao giờ là kết thúc, ở đây tôi không nói là chỉ học ở trường lớp, học trên giảng đường, sự học ở đây ở khắp mọi nơi, ở khắp mọi quãng thời gian, ở khắp mọi môi trường mà bạn trải qua, ở bất kỳ một con người nào, từ người giàu, người nghèo, người bán trà đá vỉa hè, người đánh giày, người lãnh đạo, người kinh doanh, hay bất kỳ diễn biến nào ngoài xã hội kia đều có thứ gì đó cho bạn học hỏi, nếu bạn chịu khó quan sát và lắng nghe, và xin hãy lắng nghe một cách chân thành.

Nếu cứ giữ khư khư tư duy cố hữu bạn sẽ không thấy có gì để mình phải học hỏi, khi nào bạn sẵn sàng đặt bình nước ở dưới để hứng nước, bạn sẵn sàng với tư duy cởi mở, lắng nghe, lúc đó bạn sẽ học hỏi được thêm những điều mà bạn không tưởng đâu, tin tôi đi... à mà đừng tin, hãy tự trải nghiệm đi!

***

Hy vọng những chia sẻ mang lại một góc nhìn mới cho bạn. Hãy chia sẻ góc nhìn của bạn ở dưới comment này nhé. Và tôi luôn ở đây để lắng nghe bạn!
Đêm khuya rồi, xin tặng bạn một bài hát mà tôi thích của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:

*
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, 

Để làm gì em biết không? 

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi... 


Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông, 

Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông, 

Ôi trái tim đang bay theo thời gian, 

Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian. 


Những khi chiều tới cần có một tiếng cười, 

Để ngậm ngùi theo lá bay, 

Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi... 


Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình, 

Chỉ lặng nhìn không nói năng. 

Để buốt trái tim, để buốt trái tim... 


Trong trái tim con chim đau nằm yên, 

Ngủ dài lâu mang theo vết thương sầu. 

Một sớm mai chim bay đi triền miên, 

Và tiếng hót tan trong trời gió lên. 


Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người, 

Còn cuộc đời ta cứ vui, 

Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai... 


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, 

Để làm gì em biết không? 

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi,...
*
<Duy Thanh>




8/30/18

TRẠCH RÁN LÁ LỐT

Tôi không hiểu...
...
Hôm nay tôi thấy trên facebook của một người bạn có post lên món "trạch rán"... nhưng không có lá lốt. Ngay lập tức có ngay một vài người vào comment vội cmn vàng rằng: "ô hô, không có lá lốt em kìa" (đó là tôi suy ra vậy, còn thực ra họ chỉ nói "không thấy có lá lốt").

Tôi thắc mắc, tại sao phải có lá lốt? Tôi cũng chả hiểu tại sao phải có lá lốt, vì tôi ăn có lá lốt hay không có lá lốt cũng thấy giống nhau, chả khác gì, có thể, phải có lý do nào đó, người ta mới rán trạch cùng lá lốt... có thể làm hương vị ngon hơn, hoặc làm đỡ tanh hơn, hoặc sĩ hơn (hoặc một lý do nào đó tôi đếch biết)... nhưng tôi chắc những người comment kia, có khi họ cũng đếch biết, đơn giản họ thấy ở mọi nơi người ta rán trạch với lá lốt, và họ cũng suốt ngày ăn trạch với lá lốt, nên họ thấy "quá lạ" khi người khác không có lá lốt :))).

***

Tôi cũng hay gặp một số người không thích ăn hành. Có người thì bảo có hành mới thơm, có người bảo không có hành còn ra gì món ăn, nhưng mà không - đơn giản người kia họ đếch thích ăn hành, vì họ dùng chính cảm nhận của họ, họ không thích ăn đấy... Mấy ông chê bai kia, chắc gì ông đã dùng cảm nhận của mình, hay là ông dùng cảm nhận của số đông??? Vì ông thấy đa số đều ăn hành, và các quán ăn họ đều cho hành??? Nên... ông cũng ăn hành?

Ha ha ha... cuộc đời lạ quá!!!

<Duy Thanh>





8/22/18

RÙA VÀ CÁ

...

"Thuở xưa có con cá sống dưới hồ nước cùng với con rùa. Một hôm rùa dạo chơi trên mặt đất trở về, gặp cá liền kể:

- Mấy hôm rày tôi đi một vòng trên đất khô.
- Đất khô à, cá lấy làm ngạc nhiên. Bạn nói đất khô, vậy đất khô là gì? Đất mà làm sao khô được? Tôi chưa khi nào thấy bùn đất mà khô cả.
Bản tánh ôn hòa, rùa nhỏ nhẹ đáp:
- Bạn nghĩ như vậy cũng tốt. Nhưng kỳ thực, những nơi mà tôi đi qua mấy hôm rày là mặt đất khô khan.
- Này bạn rùa, bạn nói rõ lại coi. Đất khô mà bạn nói ra làm sao, giống như cái gì? Nó có ẩm ướt không?
- Không.
- Đất khô có mát mẻ, êm dịu và dễ chịu không?
- Không.
- Đất khô có trong suốt và ánh sáng có rọi xuyên qua được không?
- Không.
- Đất khô có mềm mại để mình bơi lội trong ấy không?
- Không.
- Đất có di chuyển và trôi chảy thành dòng không?
- Không.
Cá rất bực mình với loạt trả lời không, không của rùa nhưng vẫn gặng hỏi.
- Đất có nổi sóng và tan ra thành bọt không?
- Không. Rùa thành thật trả lời.
Cá bỗng nhiên cười lớn, lộ vẻ hân hoan của người thắng cuộc.
- Tôi đã bảo rằng đất khô của bạn chỉ là hư vô, không có gì hết. Tôi hỏi và bạn đã xác nhận rằng đất khô là không. Không phải là gì hết thì là hư vô chứ còn gì.
- Được, rùa đáp, tốt lắm. Này bạn cá, nếu bạn quả quyết rằng đất khô là hư vô, không có gì hết thì cứ tiếp tục nghĩ như thế. Thực ra, ai đã biết nước và đất liền rồi thì chắc chắn sẽ chê bạn là con cá dại dột, vì quả quyết rằng những gì mà mình không biết là hư vô, là không có gì hết.
(Theo Truyện cổ Phật giáo)"

***
...
"BÀI HỌC ĐẠO LÝ:
Tri thức thì vô cùng mà hiểu biết của chúng ta thì hạn hẹp. Trí tuệ vô ngã của bậc giác ngộ thì vô hạn mà tư duy hữu ngã của phàm phu thì giới hạn. Vì thế để hiểu, cảm thông và chia sẻ kinh nghiệm cũng như truyền trao tuệ giác cho nhau cũng không phải dễ dàng. Đó cũng là lý do vì sao trong một vài trường hợp Thế Tôn im lặng không trả lời và Lão Tử, bậc Thánh triết Trung Hoa cũng lạnh lùng "tri giả bất ngôn”.

Người biết thì không nói. Vì sao? Vì nói ra chắc cũng trớ trêu như chuyện rùa với cá. Toàn bộ tri thức và kinh nghiệm của cá chỉ từ mặt nước trở xuống đáy hồ thì làm sao cá có thể khái niệm được chuyện trên hồ. Cái thấy biết của cá cũng không hơn ếch ngồi đáy giếng là bao, ấy vậy mà cá còn dương dương tự đắc chế giễu rùa là khoác lác, thậm chí là “mê tín dị đoan” nữa cũng không chừng.

Khoa học hiện đại đã vén lên rất nhiều bức màn bí mật của thế giới tự nhiên. Nhân loại ngày nay sẽ không ngạc nhiên khi nghe kinh Phật nói "trong một bát nước có vô số vi trùng” hoặc "có vô số tinh cầu và thế giới trong vũ trụ bao la này”. Lại nữa, trạng thái vừa sóng vừa hạt của hạt quark mà ngành Vật lý Lượng tử phát hiện gần đây phải chăng là một cách trình bày khác của "sắc tức thị không” trong tuệ giác Bát Nhã. Thế nhưng những tuệ giác này được mấy ai thấu hiểu và sẻ chia khi Phật Thích Ca tuyên bố từ rất xa xưa.

Đó là chưa đề cập đến vấn đề tâm linh khi buông xuống gánh nặng tri thức, lắng đọng tất cả suy tư, xả ly tất cả tham ái để tham thiền nhập định thâm sâu đến khai ngộ, tuệ giác bùng vỡ siêu việt tất cả các phạm trù tương đãi nhị nguyên. Với tâm thái của bậc giác ngộ, vượt lên tất cả sự thấy biết thông thường thì chúng ta không thể nào đem cái "tình phàm” hạn hẹp của mình để "lượng Thánh”. Và nhất là, càng không nên dựa vào uy quyền hay sự đồng thuận của số đông hoặc trong khi chờ kết quả đong đếm của khoa học mà vội vàng lên án, phủ nhận, kết tội những gì mình không thấy, không biết là không có, hư vô.

Do vậy, thận trọng với những gì mình chưa hiểu biết trọn vẹn để tránh sự quy kết vội vàng là một thái độ khoa học và văn minh cần có trong các ứng xử hàng ngày. Nhất là trong lĩnh vực tâm linh thì càng nên thận trọng hơn. Bởi khi chưa giác ngộ hoàn toàn thì chúng ta chỉ là những "người mù sờ voi” hay như con cá tội nghiệp kia chỉ biết từ mặt nước trở xuống mà thôi.
(Theo Thường Tâm)"

***

Trở lại thời hiện đại, có vô số câu chuyện trên mạng xã hội, báo chí, truyền thông như câu chuyện của của Rùa và Cá ở trên. Chúng ta - những đàn cá nhao nhao trong cái ao bé nhỏ, chúng ta cứ ngỡ thế giới, bầu trời của chúng ta gói gọn ở trong cái ao này. Trong ao cũng có một vài con cá thông thái chứng minh được nhiều "định luật" để những con cá con từ đời này đến đời khác học theo. Có những con cũng chịu khó lắng nghe Rùa nói, không vội kết luận, phán xét Rùa, vì chúng biết Rùa đối xử tốt với các loài thế nào, kiến thức của Rùa, những bài học của Rùa đã giúp nó ra sao, và chúng cảm nhận được con người Rùa là thế nào chứ không phải nghe qua lời của những con cá khác nói... Bởi vì thế, những con cá đó - chúng tìm cách học hỏi, mở mang, trải nghiệm thực tế, luyện tập, chờ cơn mưa tới để vươn ra cái ao lớn hơn, ra sông, ra biển, biết đâu một ngày sẽ tìm thấy miền Đất khô tri thức... 

Đâu đó, vang tiếng vài con cá đang cười khành khạch...

<Duy Thanh>



8/20/18

🔥 GIÁ TRỊ CỐT LÕI

Chúng ta càng hào phóng, chúng ta càng vui vẻ. Chúng ta càng hợp tác, chúng ta càng có giá trị. Chúng ta càng nhiệt tình, chúng ta càng có năng suất. Chúng ta càng sẵn lòng phụng sự, chúng ta càng thịnh vượng.
The more generous we are, the more joyous we become. The more cooperative we are, the more valuable we become. The more enthusiastic we are, the more productive we become. The more serving we are, the more prosperous we become.
William Arthur Ward
***
Ngày anh còn bé, anh vô tư nhưng mộng mơ nhiều. Anh ước mơ mình sẽ xây dựng một tổ ấm, một mái nhà tranh hai quả tim vàng. Ngày anh thanh niên, anh phát hiện đời này không chỉ có tim vàng mà cần phải chu cấp đầy đủ cho một gia đình nhỏ, anh đã dành biết bao thời gian phấn đấu không ngừng và trở thành một quản lý cấp trung.
Thu nhập của anh từ 2 triệu lên 4, lên 8, lên 16, lên 32 và tịnh tiến liên tục theo sự phấn đấu của chính bản thân. Anh bắt đầu để dành 10 triệu/ tháng và trong liên tục 10 năm để dành được một khoảng tiền kha khá trên 1,2 tỉ.
Anh tính toán mua một mảnh đất ở ngoại thành Bình Chánh 65 m2 với giá 650 triệu. Dự toán xây hoàn thiện 2 tầng cộng tầng thờ có sân thượng khoảng 1,4 tỉ, móng băng 2 phương khoảng 160 triệu. Tiền cửa hết 220 triệu. Nội thất thì vô vàn kiểu dáng, tạm tính 200 triệu.
Tính tổng toàn bộ ngôi nhà khoảng 2,6 tỉ. Anh suy đoán, để có đủ tiền thì phải thêm 10 năm cày bừa nữa, không thể chấp nhận công thức lâu như vậy.
Anh ngồi xuống, lấy giấy viết ra, viết từng nét kiên định mục tiêu đời mình. Một ngôi nhà, một cô vợ, 2 đứa trẻ và cuộc sống tốt đẹp hơn. Tổng ngân sách gần 3 tỉ. Anh quyết định cột mốc kế tiếp phải để dành mỗi tháng 20 triệu để rút ngắn thời gian.
Để hoàn thành điều này, anh quyết định tiếp tục phấn đấu hoàn thiện bản thân, một người yêu gia đình, người bạn tốt, nhân viên giỏi, một người phụng sự. Anh liệt kê những mối quan hệ trực tiếp của đời mình như gia đình, bạn bè, khách hàng, nhân viên, đồng nghiệp, đối tác, nhà cung cấp, sếp, cổ đông và ông chủ.
Anh cam kết với từng đối tượng, và luôn nhắc nhở bản thân “những gì mình không muốn người khác làm với mình thì đừng làm như vậy với họ”.
Với gia đình: đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi, …
Với thầy cô: chuyên cần, học hỏi, lan tỏa tri thức, ...
Với bạn bè: chia sẻ, tử tế, …
Với đồng chí: cùng nhau hoàn thành ước mơ, ...
Với chính quyền: tuân thủ luật pháp, ...
Với khách hàng: luôn lắng nghe, luôn thấu hiểu, …
Với nhân viên: công bằng, bao dung, dẫn dắt, đồng hành, …
Với đồng nghiệp: hợp tác, giúp đỡ, chính trực, …
Với đối tác: liêm chính, uy tín, …
Với nhà cung cấp: công nợ rõ ràng, đúng giờ đúng hẹn, …
Với sếp: trung thực, phụng sự, trách nhiệm, …
Với truyền thông: minh bạch, cập nhật thường xuyên, ...
Với cổ đông: gia tăng giá trị hằng năm, …
Với ông chủ: tôn trọng, trung thành, …
🍀 Tổng kết tất cả những điều vừa nêu chính là giá trị cốt lõi của người đàn ông này, chính là triết lý sống mà anh ấy đã tin tưởng và cam kết giữ vững lập trường, không bao giờ thay đổi.

<nguồn st: Đỗ Nguyên>


8/18/18

BẢO VỆ

Tôi vừa chuyển sang một chỗ ở mới, tôi khá quan tâm về đội ngũ bảo vệ, kể cả bên nhà cũ, và bên nhà mới.
Họ có những tính giống nhau, và có những tính khác nhau. Nhưng chung quy lại, họ cũng đều có cái tôi, và có những nhu cầu cá nhân "cần thỏa mãn", đặc biệt là nhu cầu muốn được người khác tôn trọng, tôi thấy rất rõ ở những người làm bảo vệ - không phải tất cả, nhưng đôi khi, vài người thường có thói quen trịch thượng khi nói chuyện với những người làm bảo vệ, hay lao công.

***

Chắc do rảnh rỗi, tôi hay quan sát cách cư xử cũng như phản ứng của những người Bảo vệ ở những nơi tôi ở và làm việc. Công việc hàng ngày của họ là trông coi ra - vào của xe cộ và lượt người, họ tiếp xúc với nhiều người, điều đặc biệt là ở khu chung cư mới này, bảo vệ đa phần là mới, đều chưa có kinh nghiệm, họ được training dần dần qua quá trình làm việc và phản ứng của cư dân, có một số bạn còn là sinh viên mới ra trường đi làm tạm thời. Tôi tiếp xúc với họ từ lúc họ mới bắt đầu ở chung cư - cũng như tôi, lúc đầu họ khá thoải mái và thân thiện, nhưng về sau họ khá khắt khe và khó tính, không còn thoải mái như lúc trước, mặc dù có đôi khi tôi đem một số điểm chung giữa tôi và họ ra để bắt chuyện (có thể là đồng hương, hay đơn giản là lắng nghe họ nói)... Tôi cũng khá thắc mắc, lý do tại sao phong cách của họ lại chuyển biến nhanh đến thế?

Có lẽ, một phần họ được training từ cấp trên, một phần từ những thái độ phản ứng của người dân - hàng ngày họ tiếp xúc với hàng chục hộ, hàng vài chục người, người dễ chịu không sao, có người khó chịu, có người tỏ thái độ ra trò. Hẳn là, Bảo vệ họ cũng là con người, cũng có những nhu cầu tôn trọng, và đôi khi họ cũng thích thể hiện cái tôi, cái tầm quan trọng của họ, ta vì lời nói - ta chấp họ, rồi đôi bên cùng khó chịu, chẳng giải quyết được việc gì, họ vẫn làm ở đó và khó chịu khi nhìn thấy ta, và ta thì khục khoặc trên khắp diễn đàn cư dân... và ai cũng khó chịu, chẳng ai nghe ai, và cũng chẳng giải quyết được việc gì...

***

Tôi đã thử, hay mình hỏi họ xem thế nào...
Họ nói như chưa từng được nói...
Rõ, mới thấy nhu cầu cần thể hiện bản thân, cần được lắng nghe của con người ta lớn đến như thế nào! Nhu cầu này còn cao hơn nhu cầu Ăn, Uống, Sinh lý, Sinh hoạt... hàng ngày. Đáng tiếc, ít ai rõ điều này!

<Duy Thanh>



8/15/18

Ôi, Thanh Hoá!

 Tôi là người Thanh Hoá, hàng ngày tôi vẫn nói ngọng hỏi ngã như cơm bữa. Tôi chẳng lấy làm xấu hổ, ngược lại tôi thấy vui thích mỗi khi bạn bè nhắc tôi về lỗi nói ngọng, vì tôi biết họ biết tôi Thanh Hoá!!! Và tôi biết người quê tôi sống thế nào? Tôi biết anh em tôi chơi với nhau ra sao. Đếch cần phải thể hiện.

***

"Cháu đừng làm biển số xe Thanh Hoá", "Ngoài này kỳ thị Thanh Hoá lắm ông ơi", "Dăm ba cái thằng Thanh Hoá,  tránh xa nó ra"... Tôi cũng chịu, chả biết nói sao...

***

Đơn giản bạn cứ sống tốt đời bạn thôi. Còn ai hay chê Thanh Hoá, tôi mong tôi sẽ được gặp họ, nếu họ sống TỐT tôi sẽ học hỏi - đơn giản vậy thôi, vì tôi Thanh Hoá.

<Duy Thanh>



8/12/18

5 CÂU NÓI CỦA TƯ MÃ Ý, NÊN GHI NHỚ


1. Người không được hèn, nhưng cũng không thể không biết kính sợ, phải biết kính sợ đối thủ của mình

Sau khi Tào Duệ chết, Tào Sảng ngày càng hoành hành, độc đoán chuyên quyền, một tay thao túng, thăng chức cho Tư Mã Ý làm Thái Phó, kỳ thực là muốn khống chế quyền lực của ông trong triều đình.


Đối mặt với hàng loạt các sự việc ép bức người, học trò của Tư Mã Thứ là Trọng Hội đã khuyên ông như sau, "thưa thầy, thầy chịu ngồi cái vị trí Thái Phó mà bàn luận đạo lý hay sao?"

Lời khuyên của Trọng Hội phản ánh nội tâm vọng động của bản thân, muốn Tư Mã Ý làm điều gì đó để đối trọi với Tào Sảng, tranh giành lại địa vị trong triều đình.

Nhưng, Tư Mã Thứ lại không làm gì cả, ông đem sự việc của Dương Tu ra cảnh tỉnh Trọng Hội, "con người ta, không được hèn nhát, nhưng cũng không thể không biết kính sợ, phải biết kính sợ đối thủ của mình"

Một câu nó đã thể hiện sự bản lĩnh của Tư Mã Ý, chẳng phải ông hèn nhát mà ông đang kính sợ kẻ địch.

***

2. Chớ có đem đá chọi đá, phải biết cách cúi đầu trước đứa ngu

Tào Sảng không thèm để ý tới Tư Mã Ý, ép Quách Thái Hậu rời cung, từ đó khống chế Hoàng đế nhỏ tuổi. Tư Mã Chiêu nóng giận nói với cha rằng, Tào Sảng thật quá đáng, đây chính là sỉ nhục nhà Tư Mã chúng ta, khi không thể nhẫn nhịn được nữa thì không nhẫn nữa.

Tư Mã Ý nghe vậy bình tĩnh đáp: "Tào Sảng đem so với Gia Cát Lượng thì thế nào?"

Tư Mã Chiêu đáp: "Như con kiến"

Tư Mã Ý bèn nói: "Đem đá trọi đá với đứa ngu thì đầu chỉ có chảy máu, chả phải quá ngu sao? Con người sống trên đời khó tránh được việc ngồi chung chiếu với kẻ ngu, mình phải học cách cúi đầu trước chúng".

***

3. Tôi chỉ muốn trọn đời trọn kiếp tai tôi nằm trong tay phu nhân
Trong phim có thể thấy Tư Mã Ý là người đàn ông "sợ vợ nhất". Thậm chí ông còn phát huy tình cảm đó tới mức muốn suốt đời bị vợ véo tai.

Mỗi lần véo tai, đều khiến người ta hồi tưởng lại những thời khắc ân ái mặn nồng, khiến người ta phải cảm động.

Khi Tư Mã Ý phò giúp Tào Phi, khi mọi người thiết yến trong phủ Tào Phi để uống rượu vui thú, Tư Mã Ý lại xuống bếp nấu cơm với Trương Xuân Hoa.

Khi thấy Trương Xuân Hoa làm nũng, ông an ủi nói rằng "tiệc bên ngoài có lớn đến mấy suy cho cùng thì cơm ăn vẫn không ngon, chung quy cơm nhà vẫn là ngon nhất". Một lời cũng đủ khiến Trương Xuân Hoa cảm thấy ấm áp.

***

4. Thần trước giờ không có kẻ địch, chỉ nhìn thấy bạn bè và những người thầy

Trong cuộc đời của Tư Mã Ý có 2 đối thủ lớn nhất.

Khi còn phò giúp cho Tào Phi thì đối thủ lớn nhất là Dương Tu, khi Dương Tu bị Tào Tháo xử tử, Tư Mã Ý chủ động xin Tào Tháo cho phép gặp Dương Tu.

Tào Tháo hỏi nguyên nhân, Tư Mã Ý bèn nói rằng: "Thần trước giờ không có kẻ địch, chỉ nhìn thấy bạn bè và những người thầy". Câu nói của ông đã làm động lòng Tào Tháo.

Đây là quy tắc xử thế và làm việc của Tư Mã Ý, ông luôn có lòng kính trọng những đối thủ của mình như Gia Cát Lượng, Dương Tu, thậm chí còn không để tâm những người đã từng hại mình, cả một cuộc đời sống trong chữ "Hòa".

Sau khi Gia Cát Lượng chết, Tư Mã Ý lấy nước thay rượu tế Khổng Minh, nước mắt tuôn trào, nếu như không có con trai nhắc rằng quân nước Ngụy đang đứng phía sau thì ông sẽ quỳ xuống mà tế lạy.

Ông tế Khổng Minh rằng: "Ông một đời thanh bạch, giống như bát nước vậy, tuy tôi với ông là địch thù với nhau, nhưng tôi luôn coi ông là tri ân, Khổng Minh, để tôi kính ông một lời, Tiên Sinh!".

***

5. Thua mà không đau, thua mà không nhục, cái cần học trước tiên là giỏi thua!
Sau khi thất bại trước trận đánh với Khổng Minh, hai người con của Tư Mã Ý đứng ngồi không yên, nôn nóng muốn báo thù rửa hận.

Ông bèn nói rằng: "Các người là đến đánh trận hay là đến đọ khí thế với người, những kẻ một lòng muốn thắng liệu có thắng cuối cùng hay không? Đánh trận, cái đầu tiên phải học là giỏi thua, thua mà không nhục, thua mà không đau, mới là kẻ cười sau cùng".

<sưu tầm>