2/15/25

TRAI TRẺ SỢ GÌ?

Những năm tháng tuổi trẻ, điều làm cha sợ nhất không phải là không có tiền, không phải là không có nhà, k phải không có xe...

.

Mà tận sâu thẳm trong lòng, cha sợ nhất: người ta không đánh giá cao mình, gia đình không tin tưởng, người thân không khích lệ, bạn bè không thấu hiểu, xã hội không tôn trọng...

.

Nhưng thật lạ đời, khi sợ đủ, và nhìn đủ, cảm nhận đủ tận cùng những nỗi sợ, những nỗi đau ... rồi tự liếm láp vết thương, tự vỗ về an ủi, tự tái sinh và phục hồi...

.

Cha lại nhìn thấy một nét đẹp khác của cuộc đời, người ta không đánh giá cao mình lại là một món quà giá trị vô cùng, chẳng ai làm phiền, chẳng ai lợi dụng, chẳng ai đến bào cho mòn rồi vứt bỏ một cách lạnh lùng vô cảm khi mình mòn đi và không còn giá trị... Người đời đánh giá thấp mình là họ đang trao cho ta một món quà: món quà của bình yên và sự tự do.


<coc>

1/19/25

ĐÉO CẦN QUAN TÂM

ĐÉO CẦN QUAN TÂM

.

Dù là ai đi chăng nữa...

.

Nghe bậy, thậm chí nghe mất dạy đúng không các con?

.

Nhưng các con nghe không nhầm đâu, đó là kinh nghiệm để đời, mà bố muốn nói khi các con trưởng thành...

.

Xã hội này không ai quan tâm tới các con, trừ khi các con tự biết quan tâm tới chính mình...

.

Hãy quên lời phán xét từ họ, hãy quên lời nhận định từ người thân, hãy quên ánh mắt đầy quan điểm hạn hẹp...

.

Hãy sống có lý tưởng, có niềm tin với đấng bề trên, có hiểu biết về quy luật 2 mặt của cuộc đời...

.

Theo đuổi điều làm con khoái, mà chẳng gây hại tới ai, thậm chí giúp được họ...

.

Còn lại dù cho họ nói gì, thậm chí là bố đi chăng nữa, sẽ có lúc con cần phải ĐÉO CẦN QUAN TÂM...

.

Vì chỉ con mới biết con cần gì và muốn gì ... nhưng đừng lầm tưởng sự kiêu căng và vô học... con hiểu điều bố muốn nói chứ?

.

Sống và thưởng thức đời mình con nhé, bố mẹ tự lo cho mình, cũng như con hãy lo cho đời con.

12/5/24

DAO CÙN

Hãy để xã hội nhìn con trông giống như 1 chiếc "DAO CÙN"...

.

Bởi vì khi đó, con sẽ không còn phải lo... bất cứ ai cũng có thể cầm con lên chặt vô tội vạ: gốc chuối, ngọn cỏ, bãi phân...

.

Và sau đó ném con vào xó xỉnh khi con cùn đi, khi con hết giá trị, không một lời cảm ơn, không một niềm trân trọng... vì họ coi đó là điều hiển nhiên đối với 1 CON DAO BÌNH THƯỜNG...

.

Nhưng đối với 1 con dao cùn thì không, vì cùn nên không ai để mắt, không ai thèm ngó, và cũng chẳng ai làm phiền được con... 


<cóc>



10/3/24

THIỀN

Con trai à, cuộc đời như một cái ống cống ấy, khi chúng ta sinh ra chúng ta rất vui vẻ, thưởng thức những thứ mới lạ mà cuộc sống này ban cho... 

Cho đến khi chúng ta bước vào cái ống cống - chiếc ống cống của cuộc đời... 

Người già và trẻ nhỏ đều rất ngây thơ, đáng yêu, biết yêu cuộc sống... họ có 1 điểm chung là đều đứng ở bên ngoài chiếc ống cống cuộc đời...

Tuy nhiên cũng có điểm khác, trẻ nhỏ thì chưa đến lúc bước vào, và người già thì đã bước ra...

***

Ở thời đại này, người ta nói quá nhiều về THIỀN, về các trường phái, biến thể của THIỀN... nhưng cho dù thế nào thì mục tiêu họ đem ra để nói đa phần là một kỹ thuật, phương pháp giúp con người ĐẠT được 1 trạng thái nào đó... mà họ chưa biết... hay cũng có thể họ chỉ muốn làm thế nào để THOÁT KHỎI NHỮNG TRẠNG THÁI chán bỏ xừ hiện tại là được ???

Nhưng khổ cái, càng Thiền, càng tìm, càng chơi các món mà dùng đến TRÍ, càng đếch thấy thoát được...

***

Con trai à, khi chúng ta nói với nhau về trời mưa, mưa rào, mưa ngâu, mưa xuân... thì cho dù chúng ta nói và mô tả hay đến như thế nào đi chăng nữa... 

Nói dở thì cùng lắm là văn thơ lủng củng như bố, còn nói hay thì cùng lắm là ĐÃ như nhạc Trịnh Công Sơn là cùng đúng không???

Nhưng xét cho cùng, dù hay dù dở, đó cũng chẳng phải là cơn mưa... Cơn mưa thực sự không cần nói, không cần tả... cơn mưa thực sự là đưa tay ra và hứng những hạt mưa tí tách rơi, là những chiều bên hiên góc cafe phố, trà đá vỉa hè ngắm mưa bay... hay những ngày hè tuổi thơ tắm mình nô đùa dưới cơn mưa rào...

Cái THIỀN đích thực của cuộc sống này, cũng vậy, chẳng cần mô tả, chẳng cần đi tìm, chẳng cần đúng - sai, chẳng cần chứng minh phương pháp này, chê bai phương pháp nọ... Cái THIỀN gốc rễ của cuộc đời này là SỐNG... là thực sự ĐI RA VÀ SỐNG... Thưởng thức cả cái THƠM và cả cái KHẮM - đó chính là sống, ngược lại là trốn chạy cuộc sống. Hãy sống đi - đó chính là THIỀN.

Dù gì chúng ta cũng đã xuất hiện trên cõi đời này, dù chúng ta nghĩ nhiều, hay chẳng nghĩ gì ... thì bây giờ cũng chẳng cần phải bận tâm... nghĩ nhiều cũng được, nghĩ ít cũng hay...mà kể cả bận tâm tí cũng chẳng sao, biết thế là được, xong rồi nói chung là cứ SỐNG ĐI thôi.

Chiều nay làm cốc bia hơi Hà Nội nhỉ? 

Giờ chúng mày nhỏ bám đít bố, sau này lớn lại bám đít gái, không về rủ bố đi làm cốc bia hơi thì đừng có trách.

<coc>




5/23/24

ĐỪNG TRANH KHÔN VÀ CHỈ DẠY NGƯỜI KHÁC

Dù hiểu biết rộng hơn, cũng đừng tranh khôn với người khác, kể cả có Tâm muốn chia sẻ cho họ...
.
Trong khi nói chuyện, giao tiếp cuộc sống, với người có quan điểm khác mình, tranh hơn thua đúng sai, hãy để họ hơn, đừng cố cướp lời... miễn là những điều họ nói không ảnh hưởng gì đến LỢI ÍCH của các con, thì tất cả cứ hòa nhã mà xử xự...
.
Bởi vì tranh hơn thua chỉ thỏa mãn cho BẢN NGÃ (CÁI TÔI) tức thời, nhưng nhìn chung những hệ quả còn lại thì chả có lợi gì cho các con cả... Đa phần là có hại (hại lớn, hại tiềm ẩn), chưa kể gieo nên nhân Đố kỵ, Ghen tức, Hiềm khích... từ chính những người nhận được lời khuyên, lời chỉ bảo... từ các con...
.
Chỉ đưa ra một số lời chân thành, khi họ chủ động tìm tới, và có lòng cầu thị, tha thiết...
.
Nhớ lấy câu này:

"Mưa to không tưới cỏ không rễ,
Đạo lý rộng chỉ dẫn người có duyên..."
.
Ra đời làm ăn thì nhớ: Đạo bất đồng bất tương vi mưu, họ không đủ duyên, không đủ nhận thức, nói nghìn lời hay, làm vạn điều tốt... vô ích, hãy bảo toàn và lo cho thân mình trước...

<coc>




11/19/23

TẬN TRUNG

- Cúng tế như Tổ tiên đang ở bên cạnh,

- Làm việc như thể cấp trên đang quan sát,

- Sống và chơi giữ được mình, kể cả khi không có ai thấy, ai biết, hay ai giám sát, nhắc nhở...

.

Đó là sự tận trung - chí thành...

.

Một người con, người cháu phải có sự tận trung chí thành với Nguồn cội, Tiên tổ. Nó biểu hiện rõ nét ở lòng biết ơn, đoàn kết anh em, coi tình nghĩa trên hết đồng tiền.

Một người Chồng, người Vợ, người Cha Mẹ phải có sự tận trung chí thành với Gia đình của mình. Nó biểu hiện rõ nét ở tấm lòng chung thủy, đức hy sinh.

Một người đáng kết giao để làm việc, hợp tác, hay làm bạn đúng nghĩa, phải có sự tận trung chí thành với nhau. Nó biểu hiện rõ nét ở sự Chân thành, không ngại giấu điểm yếu.

<coc>

11/2/23

KHỔ HẠNH

- Sự mãn nguyện, giản dị

- Tính nghiêm túc tự chủ 

- Và sự tu thân, sửa mình 

là khổ hạnh về Ý...

.

Sự khổ hạnh được biểu diễn, thực hiện do kiêu ngạo để được nổi danh, được người đời trọng vọng và tôn sùng là khổ hạnh trong dục tính. 

.

Trông khổ hạnh mà không phải khổ hạnh, trông bình thường mà lại là khổ hạnh.


10/30/23

TIN VÀO NHỮNG ĐIỀU ĐÚNG ĐẮN

Con trai,

Nếu con có một Mục tiêu để sống,

Một lý tưởng để theo đuổi,

Tin vào những điều đúng đắn,

.

Hãy cứ sống là chính mình, kiên trì và giữ vững lập trường.

.

Đừng bao giờ cố gắng cải thiện "hình ảnh" của con trong mắt ai,

.

Bởi vì:

Con hết sức bình thường trong mắt người không biết con,

Trông kiêu ngạo, và xấu xí trong mắt kẻ ganh ghét,

Thiện lành trong mắt những người bạn biết và hiểu con,

Tuyệt vời trong mắt của người yêu - thương con thực lòng.

.

Hãy nhớ, chẳng cần phải cố thay đổi hình ảnh của con trong mắt của ai, con là con, và cái nhìn cũng như nhận thức là của họ...

.

Những gì cha đã sống qua, cha sẽ kể lại cho con trên blog này.

<coc>

10/25/23

CẢM HỨNG VÀ NĂNG LƯỢNG

Cảm hứng và Năng lượng đến từ đâu nhỉ?

.

Thi thoảng cứ tưởng tượng ra cái cảnh quay trở lại lúc ngày mài đít 8 tiếng đi làm theo sự sắp xếp của người khác, hay cái cảnh phải o bế con người, sở thích... thậm chí đến tiếng nói, cách ngồi... ôi thôi hoảng loạn anh em ạ... Đéo khác gì tù chung thân.

.

Cảm giác nó như ngục tù, bí bách, ngột ngạt... và thực sự mệt.

.

Con người sinh ra chưa biết cách sống, đã phải lao vào sống, tưởng chừng tự do nhưng chẳng phải... Chúng ta không thấy cái gông cùm mà thôi...

.

Tôi thì ghét nhất khi làm việc cứ có cái bố bỏ mẹ nào đứng sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ. Chẳng còn cảm hứng đếch gì mà làm, cái nghề Thiết kế nó cần phải cảm hứng, nó cần phải suy nghĩ, nó cần tư duy chiều sâu, sự đồng điệu với người chủ nhà... Bắt ép mà nặn ra như trứng gà công nghiệp, sau đó gán cho nó mấy cái mác công ty này công ty kia, chuyên gia này chuyên gia nọ... Thật sự lởm đời và phát ói.

.

Nghỉ mẹ nó ra đi chơi với đời còn hơn... Có cháo ăn cháo, có cơm ăn cơm... Thời gian đầu thích nghi cũng khó, bạn ít đi (may mà toàn bọn đểu và lợi dụng), tiền khó kiếm, nhưng mà sướng, tâm hồn phóng khoáng... thích thì hội tụ không thích thì ta đi đường ta. Chả sao cả... Cây cỏ mọc ven đường có bao giờ than vãn đâu, con chim con cá có bao giờ kêu ca đời sao buồn và nhạt nhẽo quá đâu, chúng nó hót líu lo cả ngày...

.

Chẳng qua.

.

Cái guồng máy xã hội, cái vòng quay gông cùm vô hình nó trói buộc con người vào - khó thoát ra được nếu không có BẢN LĨNH. Bản lĩnh dám sống theo điều mình muốn, bản lĩnh dám đối diện với con người mình cả khoảng sáng lẫn góc tối, bản lĩnh dám khác cái đám đông lốn nhốn ngày ngày bắt chước nhau như một khuôn đúc ra từ mấy cái dây chuyền công nghiệp vô hồn.

.

Cảm hứng nó đến từ những giây phút TỰ DO... Có tự do tinh thần sẽ đưa anh em làm những cái mà nó như không làm, nó say mê, thích thú, và theo đuổi... Chẳng có sự mệt gì cả... Thời gian bao nhiêu đếch quan trọng. Chỉ như một dòng chảy tự nhiên...

.

Năng lượng nó đến từ bản lĩnh của anh em, ấp ủ từ cô đơn, khó khăn, thử thách... cứ giữ vững lý tưởng, mục tiêu sống của anh em... đôi lúc có chút bất chấp, ngông cuồng... trong những lúc như vậy, Năng lượng tự khắc sinh ra cho anh em bước tiếp, phải như thế dòng đời mới không xô đẩy, vặn vọ méo mó đi cái CON NGƯỜI THẬT SỰ của anh em được... Cuộc đời chỉ sống có 1 thôi, mà kể cả có nhiều kiếp đi, mà kiếp này không thử sống, thử nghiệm, thì cái kiếp sau lại tiếp tục rơi vào cái vòng luẩn quẩn, vậy có sống tỷ kiếp cũng vô nghĩa... 

Anh em theo đuổi vật chất, danh vọng, hình thức... làm kim chỉ nam, đến một lúc nào đó - kể cả đạt được đỉnh cao rồi, anh em vẫn thấy trống vô cùng, thậm chí nó còn trống tỷ lệ thuận với danh vọng anh em đạt được... Bởi vì CON NGƯỜI THẬT CỦA ANH EM nó khó chịu, nó bị gông cùm, nó không được SỐNG CÁI SỐNG THỰC mà nó muốn... 

.

Đừng ai bảo khó lắm - biết cái mình muốn là gì khó lắm ... La khó nhưng lại không làm, anh em gồng gánh ngoài xã hội nhiều, thần thái cũng ác, đối diện ông nọ bà kia, hợp đồng này nọ... Nhưng anh em đã bao giờ đối diện với chính mình đâu? Đối diện với chính mình đi, cái đẹp cái xấu, cái sáng cái tối, khi một mình đủ lâu, anh em sẽ biết đích xác mình muốn gì, cái gì trên đời là quan trọng, xứng đáng để theo đuổi...

.

Văn thơ cũng vậy, chau chuốt làm chi, đi ra và sống mới là quan trọng.

(cóc)

10/21/23

KẺ MẠNH

Người ta cứ lầm lẫn về Người tốt Kẻ xấu,

Về Kẻ giàu Người nghèo,

Về việc Thiện việc Ác,

Về người yếu kẻ mạnh...

.

Lựa chọn một bên nào, đồng nghĩa cán cân cũng khiến bên còn lại chuyển động theo...

.

Chưa có trải nghiệm về "cái thiện đúng" thì đâu biết thế nào là "thiện" là "ác"... Đó chẳng qua là cái hiểu học vẹt mà thôi. Lựa chọn cái thiện theo lẽ nhị nguyên ở đời cũng là sự "châm ngòi" cái ác rồi, thiện mà là ác - ác mà là thiện.

.

"Khi biết được thực sự ai là kẻ mạnh, chính là lúc ta trở thành kẻ mạnh."

(coc)

7/20/23

PHÒNG THỜ - NÊN ĐẶT Ở ĐÂU?

Trong một căn nhà, không gian kết nối vô cùng quan trọng...

.

Xưa kia, trong những căn nhà 3 gian, không gian kết nối, dạy giỗ, giáo huấn, sum họp, bàn bạc... trong 1 GĐ đó là Phòng Thờ... Cả GĐ dù nhiều thế hệ, quan điểm khác nhau, có mâu thuẫn, có giàu nghèo... Nhưng họ luôn đề cao và hướng về Tổ tiên... Mọi sự khác biệt của họ khi tề tựu về không gian chung này, dưới sự nhất quán đồng lòng trước chứng giám của Tiên tổ... Giúp cho gia đình ấy đoàn kết, vững bền, con cháu có gốc có cội... Tất thảy mọi thứ trên đời đều là quan điểm, đều khác biệt, đều thay đổi... duy chỉ có Niềm tin chung này cần phải gìn giữ bất biến...

.

Điều đó giúp con người phát triển Siêu Ngã tâm linh, phần cao nhất trong tháp nhu cầu, giúp họ vững vàng trong cuộc sống, thủ thỉ khi cô đơn, sám hối khi sai lầm, có chỗ dựa khi thất bại để đứng lên, có nơi để về... Cái hồn của căn nhà là ở đó, không phải ở Quyển Sổ đỏ, sổ hồng.

.

Ngày nay, cơ cấu nhà khác, lối sống khác, mọi thứ liên tục thay đổi, kể cả cách thờ tự cũng chạy theo mốt...Bản chất của việc Thờ là sự tưởng nhớ, sự sum vầy, sự kết nối dưới chứng giám của 1 Đấng bề trên, trong quy mô Gia đình là Tổ tiên... Dần biến đổi bằng những căn phòng hào nhoáng, sặc sỡ, đặt lên cao, hay vào những phương vị Bát trạch cho là tốt mà không có sự kiểm chứng?... Thay vì: ở nơi giao thoa, sum vầy, không gian sinh hoạt chung kết nối giữa các thành viên trong gia đình, làm nền tảng gốc rễ bất biến cho tinh thần của các thế hệ sau.

.

Hiện tại, đối với nhà ống, Phòng thờ nên ở nhữg vị trí trung tâm cả theo trục dọc và trục ngag của căn nhà, tốt hơn nữa hãy kết hợp làm 1 phòng trà, sách, đàn, vẽ..  hay gom chung là không gian đam mê, thư giãn, sở thích cho tất cả thành viên của Gia đình vào không gian này... Có thể kết hợp cùng giếng trời, cây xanh, 1 vài tiểu cảnh theo cá tính riêng.

.

Bạn không để cho cái bụng của mình đói, thì tinh thần cũng vậy, đừng bỏ đói cái nào cả...Dung tích dạ dày có giới hạn, nhưg dung tích tinh thần là vô hạn.

Note:

- Hãy nghĩ xem, các cụ già thích ngồi ở vị trí mà con cháu quây quần, chơi đùa, cười thỏa thích... Hay các cụ sẽ thích trốn vào một căn phòng kín biệt lập?... Đó vậy mà con cháu lại làm Phòng cho các cụ tít ở trên nóc nhà, 1 tháng lên đúng lệ 2 lần, nhiều nơi còn đi xem Thầy Bà ma quỷ nói phòng thờ phải tĩnh, không được động, không đc ánh mặt trời chiếu vào... Các cụ cũng từng sống, và chúng ta cũng sẽ là các cụ... chúng ta muốn gì? Thì hãy làm cho các cụ thế ấy... Chớ phí tiền đi hỏi, để người ta lại nhét chữ vào miệng các cụ. TỘI lắm!

- Bạn có thể hỏi con bạn trong độ tuổi ngang bướng, nó muốn gì, nó sẽ không nói, không muốn chia sẻ, bởi vị nó sợ cha mẹ nghe để áp đặt, chứ không phải nghe để hiểu và đồng cảm... Tuy nhiên, những việc đó sẽ được con cái thể hiện ở không gian chung, không gian phòng riêng của chúng, dưới việc sắp đặt đồ đạc, sưu tầm sẽ biết chúng muốn gì, khao khát gì, thèm điều gì, ghét điều gì.

- Muốn viết dài nữa để Gia chủ có duyên đọc được mà làm Cái Nhà của mình thực sự là cái nhà, chứ không phải cái hình nhà dăm ba tỷ, nhưng vô hồn, nghèo nàn đến mức chả có gì ngoài tiền... Nhưng zalo chỉ cho viết tối đa 2000 chữ, bác nào cần thì ghé blog hoặc ghé tệ xá uống chén trà loãng, cùng chia sẻ.

<kts khuongthanh>





6/24/23

NHIỆM VỤ GỐC RỄ CỦA MỘT KIẾN TRÚC SƯ

Nhiệm vụ gốc rễ nhất của 1 Kiến trúc sư không phải là mang toàn bộ kiến thức, kinh nghiệm, hay sở thích riêng của mình, nhét vào một căn nhà mà anh ta đang triển khai Thiết kế... Không phải đơn thuần là vẽ ra mấy tờ A3, A4. Cũng không phải làm thay Gia chủ quyết định không gian thế này mới đúng thế kia là sai... Không gian thế nào, chỉ có Gia chủ biết, họ phải tìm ra thứ mình muốn, trước khi muốn người khác làm gì đó cho mình...

Giống như ăn cơm vậy, mỗi người 1 khẩu vị, đôi khi không hiểu tại sao, nhưng nó là vậy. Cơm có món cứng món mềm, có vị chua, cay, mặn, ngọt... Anh có thể bảo ăn cay hại lắm, đừng ăn... Nhưng một người khác hoàn toàn có thể phản bác: "Kệ mẹ tôi, ăn cay hại, vậy ông ăn ngọt có bị tiểu đường không, ăn chua có đau dạ dày không, ăn cứng có sái quai hàm không?"... . Xét về không gian cũng không khác ăn cơm là mấy, căn nhà là không gian... Anh muốn làm một căn nhà tốt, anh phải biết mình thực sự muốn gì, cái không gian như thế nào thì giúp cho anh nằm ườn thư thái, cái không gian thế nào giúp anh thích thú và an toàn khi tọa vào đúng cái chỗ ngồi, cái căn phòng ấy? Anh muốn thưởng thức, nếm mọi thứ bằng các giác quan của anh, hay anh thích nếm bằng giác quan của người khác...? (bố tổ giác quan ông khác cũng là nếm bằng giác quan của ông khác nữa, và cứ thế các anh nếm cuộc đời bằng những nhãn dán).

Nó nằm ở cái phần sâu trong anh, anh không lôi được ra để biết nó là gì, thì có bố tổ ông KTS cũng không lôi được hộ anh... Họa chăng ăn may trúng ý, nhưng trường hợp như vậy không nhiều. . Một người Kiến trúc sư có tự trọng, chỉ có thể giúp anh dựng lên cái mong muốn thô sơ của anh thành những đường vẽ sắc nét rõ ràng, hạn chế tối đa những bất cập từ mong muốn của cái A nhưng sẽ tạo nhược điểm cho cái B. Chỉ cho anh thấy nếu làm vậy có cái hay cái dở như thế nào, nếu cái dở không xử lý được, vậy thì anh có thể chấp nhận được cái dở đó để đánh đổi lấy cái hay khác mà anh muốn hay không?... . Và anh thấy đó, Thiết kế đúng nghĩa của một Kiến trúc sư có tự trọng, không phải qua 1, 3 câu nói của anh là Thiết kế cho anh cái này cái nọ, cái đẹp cái sang, hơn ông hàng xóm... Nó trải qua quá trình tư duy, những buổi trao đổi THẲNG THẮN, có chiều sâu và hiệu quả... Kiến trúc sư tự trọng không phải là người vẽ cho anh 3 cái thứ hình thức, giống của ông nọ bà kia, mà gốc rễ nhất là người giúp anh lôi ra cái MUỐN cái CẢM GIÁC ở trong anh, và cuối cùng kết lại bằng những bản vẽ kỹ thuật thi công. ...

Đồng ý, Kiến trúc sư có quyền có phong cách, có cá tính, có cái tôi... và yêu cầu căn nhà phải theo chủ quan của người Thiết kế, phải có cá tính Nghệ thuật, chất riêng của Người Thiết kế... Nhưng hãy để ý xem, có mấy ai đủ ăn đủ mặc, có mấy gia đình trung lưu mà treo tranh của Picasso hay của Van Gogh hay không???

Những người muốn mua cái tôi, cái cá tính của Người Thiết kế, thông thường họ đã có thừa rất nhiều căn nhà rồi, cái lúc này họ cần ở cái CẢM nhiều hơn là cái MUỐN nguyên thủy về một nơi chốn, một chỗ ở đúng nghĩa... <kts khuongthanh>



5/4/23

MỤC ĐÍCH SỐNG

 Mục đích sống là gì?

- Lên lớp

- Học sinh giỏi

- Đậu đại học

- Kết hôn

- Có con cái

- Có Nhà

- Có xe

- Có nhiều tiền

- Có chức danh

- Trở thành người trông có vẻ Tốt, có vẻ Đạo đức, có vẻ làm việc Thiện...

- Rồi tiếp tục, lại vòng lặp lo cho con cái... Để tài sản cho con cái? Áp đặt những mục đích sai lầm vào chúng?

.

Thông thường sẽ có 2 trường hợp xảy ra khi đặt những MỤC ĐÍCH SỐNG nằm ở thì tương lai:

- Trường hợp 1: Không đạt được mục đích, sự thật là không phải tất cả mọi người đều đạt được Mục đích, và cũng không phải tất cả những mục đích đều đạt được... Cho dù họ có chắc chắn về mục tiêu đó đến thế nào đi chăng nữa, cuộc đời này vẫn đầy rẫy những biến số "Thiên nga đen" vô cùng, khiến cho kết quả không bao giờ tuyệt đối đoán địn được, đó là cái mà Đạo Bụt gọi là DUYÊN... Và những người cho rằng Hạnh phúc của mình nằm ở những Mục tiêu trong tương lai, càng kỳ vọng lớn vào mục tiêu càng dễ rơi vào trạng thái thất vọng cùng cực.

- Trường hợp 2: Đạt được mục đích trong tương lai... Nhưng đạt được mục đích rồi bạn sẽ làm gì tiếp? Bạn có ngồi lại nhấp 1 ngụm trà trong bình yên không, hay lại vội vã so sánh mình với những người ngang tầm hiện tại, rồi vội vã tiếp tục lao theo một mục đích mới mà theo bạn đó là mục đích lớn hơn? Càng đạt được những mục đích lớn, trạng thái thỏa mãn của bạn sẽ được diễn ra tức thời, nồng độ Dopamine ngập tràn trong cơ thể, nhưng rồi chúng vội vàng tụt đi rất nhanh và đưa bạn vào sự trống rỗng... Nó khiến bạn phải nhanh chóng đuổi theo một mục đích mới cao hơn để khỏa lấp sự Thiếu Thiếu này...

.

Bạn hãy nhớ lại những khoảnh khắc cầm trên tay chiếc iphone 10, 12, 13, 14... xem.

Nếu chiếc iphone 10 là niềm vui của bạn, vậy tại sao bạn lại cần tới chiếc 14...

.

Hay khi bạn xin được một công việc tốt, nó đã từng làm tim bạn háo hức nhộn nhịp, nhưng sao giờ đây bỗng trở nên nhàm chán vậy?

.

Bạn m.u.a được Căn nhà, được chiếc xế hộp, nhưng niềm vui được bao lâu... Bạn lại thấy chơi vơi khi bắt gặp căn villa của người bạn, trong dịp gặp mặt... bạn lại thấy chán chiếc xế hộp từng khiến bạn vui khi nhìn những chiếc siêu xe tiền tỷ trên đường?

.

Tại sao bạn lựa chọn những thứ Mục đích trên làm mục đích sống? Có thể vì bạn cho rằng chúng đem đến cho bạn Niềm vui, Niềm Hạnh phúc trong tương lai... Nhưng thật tiếc khi phải nói với bạn, mọi thứ mà bạn đặt ở thì tương lai đều không thể đem lại Hạnh phúc cho bạn...

.

Nếu bạn không cảm thấy dễ chịu khi một cơn gió mát ngang qua giữa trời hè oi bức, nếu bạn không cảm thấy Hạnh phúc khi mỗi sáng thức dậy cảm thấy khỏe mạnh bình thường được nhấm nháp ly trà dù ở chốn đông người hay là một mình... thì dù cho bạn có đạt được những thứ kia bạn cũng không thể nào Nếm được vị Hạnh phúc... Bởi vì Hạnh phúc đối với bạn luôn nằm ở thời tương lai... Khi ngày mai đến bạn lại trông chờ vào ngày mốt.

.

Chúng ta luôn cần 2 nguồn thức ăn:

- Hữu hình: thức ăn vật chất đưa vào cơ thể tạo ra cơ bắp, calo giúp thân thể hoạt động, thực hiện nhiệm vụ của ý thức.

- Vô hình: nguồn năng lượng DỤC, mà chúng ta thường gọi là Động lực để thực hiện những mục tiêu, những kế hoạch, chúng ta không thấy được nhưng có thể cảm nhận được... vì vậy mới nói gặp người này tràn trề năng lượng, người kia ít năng lượng... là thế... Nguồn năng lượng Dục này là cần thiết nhưng nếu không biết sử dụng, kiểm soát, chuyển hóa... Nó sẽ quay lại sử dụng chính chúng ta, loay hoay luẩn quẩn trong cuộc đời vô thường này.

.

Chuyển hóa nguồn năng lượng vô hạn này, sẽ giúp chúng ta có những niềm vui hiện tại...

Ví dụ: con ong đi lấy mật về cho Tổ, 1 công 3 việc... Việc đầu tiên là nó được chén nhụy hoa tươi ngon ngay tức thời, nó khoái, sau đó nó đem một phần về Tổ của nó tạo ra Mật ong... Và trong cái quá trình tự làm cho mình khoái này, nó vô tình thụ phấn cho hoa, góp phần tạo ra quả ngọt mà chúng ta ăn... Mục đích của nó chẳng phải vì tha nhân, mà vì chính nó ngay lúc đó, nhưng lại đem đến cả lợi ích to lớn cho tha nhân...

.

Hoặc như tôi viết vớ viết vẩn mỗi ngày chém gió chẳng hạn, dùng năng lượng dục tạo ra sự kỳ vọng, có thể được nhiều người like, người đọc, người khen, thậm chí có thể tìm được những người có cùng tần số - tri kỷ... Tuy nhiên, niềm vui quan trọng nhất là niềm vui tức thời, khi tôi đang viết bài này - dòng thời gian như ngưng đọng, rất sảng khoái khi nguồn năng lượng nạp vào được tiêu thụ ra. Và sau đó dù có ai đọc hay không, nó chẳng còn quan trọng nữa. Đó là việc của Nhân - Duyên. Not việc của mình.

...

Có câu chuyện về 1 ông Kinh với 1 ông Dân Tọc như thế này:

Ông Kinh làm quần quật cả năm từ 8h sáng tới 5 giờ chiều, nay nghỉ lễ mang tiền dành dụm làm chuyến du lịch lên vùng cao đổi không khí, khi lên đây ông mới thấy mấy ông Dân Tọc không đi làm, chỉ đi chơi mới hỏi:

- Sao ông không đi làmmaf cả ngày đi chơi thế?

- Ông Tọc: Ô đi làm để làm gì thế ông?

- Ông Kinh: Đi làm để kiếm tiền, mà cải thiện cuộc sống, chứ ăn mặc rách rưới thế không ngại à?

- Ông Tọc: Ô cải thiện cuộc sống để làm gì thế ông?

- Ông Kinh: Cải thiện cuộc sống sẽ giúp ông có cuộc sống Tiến bộ, Hạnh phúc hơn?

- Ông Tọc: Ô tiến bộ, hạnh phúc hơn rồi làm sao nữa?

- Ông Kinh: thì lúc đó ông sẽ có nhiều thời gian thảnh thơi hơn.

- Ông Tọc: Ô thế ông nhìn xem, tôi đang làm gì đây?

.

<Duy Thanh>



4/11/23

TƯỚNG VÀ VÔ TƯỚNG

Tại sao căn nhà 200m2 lại đắt hơn căn nhà 100m2... 99% sẽ nói rằng: vì nó nhiều đất hơn, vì nó tốn nhiều vật liệu xi măng sắt thép để xây dựng, tốn nhiều công thợ hơn... và vì nó RỘNG hơn...

.
Nếu thực sự như vậy, thì cái tổ chim to bằng 1 quả bóng có đắt hơn tổ chim to bằng nắm tay không?
.
"Đạo khả đạo phi thường đạo" - Lão Tử... Đạo - Chân lý thì không thể diễn tả được bằng lời, bà con nào cảm được thì cùng cảm nhé... Không thì bỏ qua bài viết này.
.
Sự nhận xét bằng nhãn quan của 99% bà con ở trên đó gọi là TƯỚNG hay là HÌNH TƯỚNG, những thứ mắt thấy tai nghe, và Nhân sinh quan được hình thành từ bé đến lớn qua sự ảnh hưởng của môi trường xung quanh (gia đình, trường lớp, bạn bè, công sở...)... vậy nhưng thứ làm cho giác quan CẢM GIÁC của bà con cảm nhận được, để hình thành sự thoải mái, cá tính lâu bền, mà không phải Dục vọng chớp nhoáng, đó chính là VÔ TƯỚNG - thứ không có hình dạng, không có tên gọi, không nhìn thấy, nghe thấy, sờ thấy, chỉ cảm thấy được và thừa hưởng được những giá trị của nó - tùy vào căn cơ sự rung động tâm linh của mỗi người.
.
Bà con nào đã từng cho rằng phải XÂY ĐƯỢC MỘT NGÔI NHÀ TO NHẤT XÓM, đó là điều làm mình rất sướng, và rất háo hức trước và trong quá trình làm chưa? Nhưng chỉ khoảng 1 vài tháng sau là hết...
.
Với những cái nhỏ hơn như CHIẾC XE OTO, hay CHIẾC IPHONE ĐỜI MỚI, những bộ quần áo hàng hiệu... thì thời gian thỏa mãn nó còn ngắn hơn, thậm chí chỉ được 1 ngày, 1 giờ, 1 phút... ngay sau khi được sở hữu...
.
Nếu dùng CẢM GIÁC, bà con sẽ thấy Căn nhà 200m2 sở dĩ được mọi người thấy giá trị hơn 100m2 là vì CẢM NHẬN Ở KHÔNG GIAN... cái VÔ TƯỚNG chính là khoảng trống không... Tương tự, giá trị thực sự của một CÁI CHÉN đúng nghĩa một cái chén, là nó phải đựng được, nó đựng được bởi vì có KHOẢNG KHÔNG trong chén, chứ không bởi vì nó làm bằng VÀNG hay bằng NGỌC.
.
Sống giữa đời thường bà con rất khó cảm nhận được, như Cá đang trong nước mà không biết mình trong nước, như Người đang hít thở mà không biết mình hít thở...
.
Chỉ khi nào bà con thấy cực kỳ rõ:
- Những người đối diện với Sinh Tử, Cái chết, khoảnh khắc cuối cùng họ thấy rõ mồn một.
- Những người chết đi sống lại... Họ kinh nghiệm được khoảnh khắc ấy. Vì vậy những người đã từng thoát được các căn bệnh hiểm nghèo, họ chiêm nghiệm được một cuộc sống sau này vô cùng sâu sắc.
- Những người có RUNG ĐỘNG VỀ TÂM LINH. . Hoặc trong một vài khoảnh khắc, nếu căn cơ đủ, bà con có thể cảm nhận thấy, như: - Nghẹt mũi nặng, chỉ mong khỏi được nghẹt mũi thôi, cuộc đời chả mong gì hơn, như bình thường là sung sướng rồi. - Như đợt Đại dịch vừa rồi... Chỉ mong được sống bình thường, thở bình thường, có bát cơm, củ khoai là ngon vô cùng... không gì hơn. - Như Robinson trên đảo hoang... Cho dù ông có nắm giữ hàng triệu đô tài sản, cả vali vàng, thì có nghĩa lý gì?
Lúc đó bà con mới chân nhận rõ, cái gì mới thực sự là quan trọng, những thứ mà theo đuổi hàng ngày khi này mới thấy có hay không chả còn quan trọng. . Nếu như không có GIÁ TRỊ THỰC - VÔ TƯỚNG? . Tôi mong bà con nhờ tôi làm nhà thông cảm, bây giờ tôi chỉ làm cho ai tôi thấy hợp... người biết giá trị của VÔ TƯỚNG hoặc chí ít là họ có một chút sự Rung động của Tâm linh thì mới cảm nhận được, khi đó Công trình của tôi mới có Giá trị và Không vô ích.

<Khương Thanh>





4/9/23

NHỮNG CUỘC THI ĐẤU

 Sẽ tới một lúc nào đó, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi với tất cả những cuộc thi đấu, tranh thắng thua, tranh hơn kém, tranh tốt xấu... ở trên cuộc đời này.

.

Chỉ còn duy nhất một cuộc đấu cần cho chính bạn. Đó là cuộc đấu với chính bản thân mình, chiến đấu để tìm ra CÁI SỐNG ĐÍCH THỰC... Cái nguồn cội đang chảy trong chúng ta mà chưa thể nhận thấy ra trong cuộc sống thường ngày, trong những buổi hoan lạc, hay trong nhu cầu được thỏa mãn những thứ căn bản của một Con Người... Những thứ đó chỉ đáp ứng được cho phần Dục tính và Trí năng của Bản ngã - thứ mà chúng ta đang tự đồng hóa và cho mình là...

.

Vậy nhưng bạn đã bao giờ tự quan sát và thấy những sự mâu thuẫn trong chính mình chưa, vừa muốn một hướng này, vừa muốn một hướng kia... nhưng 2 hướng chỉ được chọn 1 hoặc không gì cả... Nếu bạn là bản ngã, tại sao bạn lại có sự mâu thuẫn như vậy, phải chăng còn sự rung động và một hay nhiều thứ NIỆM nào khác trong bạn, đang muốn được phát ra tiếng nói?

.

Tôi có một Món quà đặc biệt được ÔNG TRỜI ban tặng ngay từ khi được tạo ra và thành hình... Không rõ vì một lẽ nào mọi chuyện từ thuở thơ ấu 3,4 tuổi đến giờ tôi đều nhớ như in những trải nghiệm của cuộc sống, những cảm nhận và nỗi buồn của Một đứa trẻ thơ mới biết ê a, Một cậu thiếu niên, Chàng trai trẻ trưởng thành và cả những suy niệm trước tuổi như một Cụ già đã sống qua nhiều thế hệ... Mọi thứ đều rõ nét như mới đây, như ngày hôm qua và như sắp tới... Không biết có phải vì những lẽ đó mà sự rung cảm, và nhạy bén trong cảm nhận trong tôi rất lớn... Một nỗi đau của người khác khiến mình đau, một nỗi buồn của người khác khiến mình cũng man mác, một thứ cuộc đời của một người xung quanh, mà mình biết chắc rằng nó sẽ xảy đến như vậy... Những cảm nhận đó rõ như in, nhưng như những kẻ Mộng mị bị Bóng đè vậy, nhận thức rõ ràng cơ thể, nhưng không tài nào điều khiển được cánh tay, cẳng chân của mình... Nhận thức về những người khác cũng vậy...

.

Sự nhạy cảm này giúp tôi vô cùng nhanh nhạy khi làm việc, khi sáng tạo, khi xử lý các vấn đề... hoặc học tập gì đó đều nắm bắt được nhanh... Nhưng nó cũng như một Lời Nguyền vậy... khi bạn thấy rõ quá nhiều thứ, bạn đâm ra sợ chính những thứ này, những mặt tốt, mặt tối đến kinh sợ của Đồng loại bạn xung quanh đều hiển lộ ra trước Nhãn quan của bạn... Bạn vừa yêu người, thương người, muốn giúp người, nhưng cũng khiếp sợ trước Lòng người... 

.

Mọi thứ luôn Dịch chuyển, Biến đổi... là quy luật tất yếu của tạo hóa... Ngày hôm nay đã không còn là ngày hôm qua... Cứ tận hưởng cho hết hành trình của Ngày hôm nay đã. Uống một cốc trà, rảnh thì viết, hát nghêu ngao, làm bài thơ...hay nói phét, cũng vui nhỉ.

Vậy đã nhé, bạn tôi. Hẹn gặp lại vào một ngày khác.

.

<Duy Thanh>



1/27/23

TẾT VÀ TỔ TIÊN

Trong khi chúng ta lau dọn, thăm nom mộ phần Tổ tiên mỗi dịp cuối năm.

Trong khi chúng ta lau bàn thờ.
Trong khi chúng ta đốt một cây hương và cắm lên.
...
Thì lòng chúng ta hướng về Tổ tiên, việc làm tưởng nhớ này tạo ra mối liên kết vững chãi giữa chúng ta và Tổ tiên - rất quan trọng cho sức khỏe tinh thần của mỗi người... Thắp lên và tưởng nhớ, hướng lòng về, đừng sa đà vào mê tín, xin xỏ, hoặc làm cho xong nghĩa vụ, làm cho giống, cho đẹp hơn xã hội...
.
Sức khỏe của một cái cây phụ thuộc vào Gốc rễ.
Sức khỏe tinh thần của một con người phụ thuộc vào Cội nguồn.
.
Thiếu đi Gốc rễ cây có hoa lá cành lòe loẹt bao nhiêu cũng chẳng thể sống được lâu.
Thiếu đi Cội nguồn, con người không thể phát triển được một cách lành mạnh.
.
Đầu năm mọi người mọi nhà hành hương đi khắp nơi để lễ lạt, cầu xin, để cải mệnh năm tới... Nhưng việc quan trọng nhất trong CẢI MỆNH đó chính là CẢI LÒNG, cải lòng là cải tâm, là cải ý... Thân - Khẩu - Ý, Ý là đứng đầu tất cả các Pháp... Lời nói, hành động có hoa mỹ đẹp đẽ đến đâu, nhưng không có Ý, không có lòng thành tín, thì vô ích.

<Duy Thanh>



1/18/23

MUỐN MỘT ĐẰNG LÀM MỘT NẺO

Họ muốn làm người GIÀU nhưng tư duy của họ NGHÈO.

Họ muốn làm người SANG nhưng tư duy của họ HÈN.

Họ muốn làm người TỐT nhưng tư duy của họ XẤU.

Họ muốn làm người GIỎI nhưng tư duy của họ LƯỜI.

.

Họ muốn một đằng nhưng cái họ làm một nẻo, một cuộc đời cứ luẩn quẩn không lối thoát...

.

Vậy cái muốn vẫn còn, và họ lựa chọn lối sống FAKE để thỏa mãn cái muốn, fake mọi thứ mà họ cho rằng đó là GIÀU SANG TỐT GIỎI... 

Khi cái chất không có thì dùng cái LỄ, càng rườm rà phức tạp thì cái THÀNH TÍN đã mất đi. Cái gốc đã không còn.

.

Giàu fake,

Đẹp fake,

Tốt fake,

Ngoan fake,

Bằng fake,

Trình độ fake.

...

Muốn GIÀU thì gần NGƯỜI GIÀU, nhưng trước tiên phải nhận biết được THẾ NÀO LÀ NGƯỜI GIÀU, bởi vì chính họ cũng fake, nên họ cũng chỉ nhận biết được NGƯỜI GIÀU fake.

Muốn SANG thì phải gần NGƯỜI SANG, nhưng trước tiên phải nhận biết được THẾ NÀO LÀ NGƯỜI SANG, bởi vì chính họ cũng hèn, nên họ chỉ nhận biết được NGƯỜI SANG fake.

..

Vậy là, muốn cái gì, bản thân phải trở thành cái đó trước, thì mới đủ TRÌNH ĐỘ để nhận thức thấy được NHỮNG THỨ ĐÓ.

.

Bản thân không thể một bước biến hóa ngay, nhưng phải bắt đầu thay đổi từ cái gốc trước. Gốc là cái gì?

Gốc là TƯ DUY

TƯ DUY sinh ra HÀNH ĐỘNG

HÀNH ĐỘNG tạo ra THÓI QUEN

THÓI QUEN viết nên CUỘC ĐỜI.

.

Đạo Phật XỊN gọi đó là THÂN - KHẨU - Ý, trong đó Ý (tư duy) dẫn đầu các PHÁP.

.

Đừng MUỐN, đừng TÌM, đừng SO SÁNH... mà nên quay về với CHÍNH MÌNH...

.

Quay về mình để THẤY MÌNH, Sửa mình là sửa Ý. Để sửa thì cần rèn VĂN - TƯ - TU. (xịn)


<Duy Thanh>



12/22/22

ĐẤT ĐAI VÀ NHÀ Ở

ĐẤT ĐAI VÀ NHÀ Ở

.

Có nhiều quan điểm tranh luận xung quanh: "An cư - Lạc nghiệp". Nhiều người cho rằng phải sở hữu Đất đai, Nhà cửa... để có nơi ở ổn định, để có tài sản để dành, để có di sản để lại cho con cháu... Nhiều người lại cho rằng, không cần phải có một nơi ở cố định, có thể ở nay đây mai đó, có thể ở nhà thuê, hoặc mua bán thay đổi chỗ ở liên tục... Thông thường chúng ta hay quen với việc đưa ra góc nhìn, hoàn cảnh riêng của bản thân mình để áp lên thành một nhận định chung cho tất cả... An cư - Lạc nghiệp cũng sẽ được phân định và hiểu bằng vô vàn các góc nhìn, định nghĩa dựa trên thiên kiến cá nhân được hình thành trong chuỗi đời sống của từng người...

Tạm quên đi cái nghĩa từ ngữ, quên đi những luận điểm được cho là đúng đắn của mỗi bên tranh luận... 

Tìm về nguồn cội của loài người từ thời kỳ đồ đá, theo cuốn "Sapiens Lược sử loài người", trải qua các cuộc tiến hóa phát triển, qua 2 cuộc cách mạng nhận thức và cách mạng nông nghiệp... con người thể hiện mình là giống loài sống theo cộng đồng, bầy đàn với những nhóm xã hội, nhưng trong những cộng đồng đó họ cũng cần những không gian riêng tư, những không gian mang đậm bản sắc dấu ấn cá tính riêng của họ như một tập tính đánh dấu lãnh thổ - một nơi họ được "toàn quyền", được sống được suy tư để phát triển nhận thức...

.

Ở vĩ mô, có biên giới phân chia các Quốc gia, có ranh giới đánh dấu Chủ quyền. Ở vi mô có ranh giới giữa 2 nhà hàng xóm... Ông nào thò túi rác, cái xô cái chậu đặt chệch vài milimet sang nhà ông bên cạnh cái là xù lông biết mặt nhau ngay... Chúng ta có thể bảo ông này ích kỷ, bà kia xấu tính, nhưng thực chất trong GEN của tất cả chúng ta đều có tập tính này - 1 tập tính đánh dấu Lãnh thổ, 1 sự đòi hỏi KHÔNG GIAN RIÊNG trong bản năng mỗi con người. 

Trên thế giới có một thuật ngữ là "SPATIAL JUSTICE" - gọi nôm na là sự Công bằng Không gian (search wiki)... Không phải chỉ có Nhân quyền, hay công bằng xã hội, công bằng giàu nghèo... Không gian sống, không gian làm việc, không gian công cộng, không gian giao thông cũng cần phải có TRIẾT HỌC về sự công bằng của nó. Nếu không có sự cân bằng này, những không gian của đa số người sẽ phải quyết định bằng một vài suy nghĩ thiên kiến của một vài cá nhân. 

Kiến ​​trúc sư và Nhà đô thị học Liz Ogbu lập luận rằng quy hoạch công bằng không gian thành công, đòi hỏi các nhà thiết kế phải "thu hút những người không có chỗ ngồi trong bàn (những người yếu thế, ít tiếng nói) và coi họ là những người đồng thiết kế trong quá trình này".

KHÔNG GIAN RIÊNG TRONG THIẾT KẾ NHÀ Ở

Việc An cư này nó không nằm trong con chữ, bản chất của An cư là chúng ta mưu cầu một sự an toàn, đảm bảo và có tính chất riêng tư về không gian. Bạn có thể mua Nhà đất riêng, mua căn hộ chung cư, thuê nhà dài hạn, ngắn hạn... để ở, dù bất cứ là hình thức nào... thì thực chất tất cả những hành động đó đều xoay quanh việc đảm bảo cho bạn một CẢM GIÁC VỀ KHÔNG GIAN AN TOÀN VÀ RIÊNG TƯ. Ở nơi đó bạn được trú ngụ, ở nơi đó bạn được ấm áp, mát mẻ, ở nơi đó bạn có gia đình, ở nơi đó bạn được đảm bảo an ninh, ở nơi đó có những không gian chung và riêng cho mỗi thành viên... 

Không gian riêng tư đối với mỗi cá thể lại không giống nhau. Lấy ví dụ của việc đi uống cafe đi, có người thì thích ngồi trong phòng máy lạnh, có người thích ngồi chỗ nhiều cây cối khí trời, có người thích ngồi tại nơi đông đúc náo nhiệt, có người thích ngồi nơi yên tĩnh... Có người thích ngồi tại cái bàn giữa nhà, cũng có người thích ngồi ở một góc... Những không gian của từng cá thể rất khác nhau, tại sao người thì thích chỗ này mà không thích chỗ kia? Bởi vì chỗ mà họ thích mang lại cho họ MỘT CẢM GIÁC PHÙ HỢP VỀ KHÔNG GIAN, ở không gian riêng của họ, họ được thoải mái với con người mình, thoải mái với việc mình làm, những suy tư và nhận thức của họ cũng sẽ được phát triển tốt hơn.

Một khu chung cư sẽ có diện tích chung, diện tích riêng... những quy chế về việc sử dụng chung riêng của mỗi một nơi một khác... Tuy nhiên nếu phần diện tích riêng (căn hộ của bạn), bị can thiệp quá nhiều bởi quy chế quy định hà khắc, chắc hẳn bạn sẽ không thể thoải mái để sinh sống được rồi.

Một văn phòng làm việc cũng vậy... Để có thể tư duy, sáng tạo, làm việc năng suất... ngoài các yếu tố về chuyên môn kỹ năng.... Càng giám sát chặt chẽ, càng cứng nhắc... càng làm nhân sự chán, và kém năng suất. Bạn có thấy ngồi chỗ mình thích, làm việc hiệu quả, tư duy sáng tạo hơn không??? Nhưng rất tiếc, ít người Doanh Chủ nhận ra việc này... Đa phần sự bố trí chỗ ngồi là QUYỀN của ông Giám đốc. Họ không để ý tới sự ảnh hưởng tới công việc của không gian chỗ ngồi, cứ nhìn khao khát của nhân sự được thể hiện bằng sự cá nhân hóa vị trí là thấy rõ, có người đặt chậu cây, có người đặt bể cá, có người màu hồng, có người màu xanh...v..v...

Đến quy mô một căn nhà. Rất nhiều thành viên cùng ở trong một căn nhà, tuy nhiên phần lớn việc làm nên căn nhà thế nào thường do ÔNG BỐ quyết, nhà nào bà mẹ đầu gấu hơn thì BÀ MẸ quyết, mà cả 2 ông bố bà mẹ đều đầu gấu, thì căn nhà thành nồi lẩu thập cẩm... Kể cả khi có sự ngồi xuống bàn bạc của cả nhà thì dường như vẫn không thể có một phương án đưa ra mà tất cả đều hài lòng, đa số các trường hợp là ĐỒNG Ý nhưng KHÔNG ĐỒNG TÌNH... bởi vì sự lấn át của vật chất, tiền bạc, hoặc luân lý xã hội (cha mẹ nói con cái phải nghe, có tiền là có tiếng nói...)... Nhiều gia đình, còn bắt kê bàn học của con cái ngồi ngay đằng trước chiếc salong của họ để dễ dàng giám sát, theo dõi... Những đứa trẻ ngột ngạt trong chính không gian của chúng, chúng dần mất cân bằng giữa không gian chung và riêng, khi ngôi nhà không còn không gian riêng, dễ thấy chúng sẽ phải tìm một không gian riêng cho mình ở một nơi khác. Một sự mâu thuẫn rất lớn của những ông bố, bà mẹ... vừa muốn con mình phát triển khỏe manh, thông minh, giỏi giang... nhưng mặt khác họ áp bức và không cho chúng những môi trường và không gian để phát triển điều đó.?. Rồi vô vàn những tranh cãi khác khi thiết kế một căn nhà, bếp to hay khách to, bếp kín hay bếp liên thông, thờ trên nóc hay thờ ở dưới, wc ở cầu thang hay ở cuối nhà, thế này đẹp hay thế kia đẹp, thế này sang hay thế kia sang, phong thủy thế này đúng thế kia sai...v..v...

Các Kiến trúc sư trên thị trường và trong các hội nhóm cũng không ngừng tranh cãi nhau liên miên về cái đẹp của người này, cái xấu của người kia... Người thì tôn thờ Chủ nghĩa Hình thức, người thì tôn thờ Chủ nghĩa Công năng, những người trong một chủ nghĩa cũng cãi nhau không ngừng... Những chủ nghĩa phong cách Kiến trúc này cũng liên tục thay thế nhau theo trục thời gian, có thời điểm thì người ta thích những Ngôi nhà nguy nga, trang nghiêm Cổ điển, với những tỷ lệ vàng... có thời điểm người ta thích những Ngôi nhà với công năng tối ưu phục vụ cho người ở với những đường nét phá cách hiện đại... Trong tiểu thuyết Suối Nguồn, bạn có thể thấy một Kiến trúc sư theo trường phái này. 

Họ liên tục cãi nhau về những cái bề nổi liên miên ngày này qua tháng nọ...

Nhiều người cũng lên án về sự sai lầm của Quy hoạch, của thể chế Quản lý... tạo ra những không gian gây mất cân bằng... Nhưng họ lại quên mất việc xem xét lại quy mô thu nhỏ hơn của việc Quy hoạch và Quản lý, là không gian ở của chính mình. Những thành viên trong gia đình đã có sự công bằng về KHÔNG GIAN CHUNG và KHÔNG GIAN RIÊNG để phát triển được lành mạnh hay chưa?

Khi bạn đến khám một bác sĩ, việc đầu tiên là bạn phải xác định bác sĩ ấy có khám chữa tốt cho cái bệnh mà bạn đang mắc hay không? Rồi vị bác sĩ tốt ấy sẽ trao đổi kỹ để nắm bắt được thông tin dữ liệu của bạn, rồi mới khám chẩn đoán, chụp chiếu... tất cả các dữ liệu sẽ giúp bác sĩ phát hiện được nguyên nhân bệnh chính xác nhất... Rồi đưa ra lộ trình chữa bệnh, phòng bệnh... Nếu bạn không tìm được bác sĩ tốt, bạn sẽ phải thử sai liên tục cho đến khi tìm được. Nếu bạn gặp bác sĩ lởm, hoặc bác sĩ chạy theo lợi nhuận, họ sẽ chỉ cho bạn những lời khuyên chung chung, những thang thuốc chung chung "bách bệnh", hời hợt qua loa, để nhanh nhanh đến lượt người khác, mà không quan tâm tìm hiểu kỹ những tình trạng của bạn. Nếu bạn gặp được bác sĩ tốt rồi thì hãy hợp tác, trao đổi chính xác để họ hiểu bạn, tìm được cách thức phù hợp cho bạn... tìm được bác sĩ rồi mà cứ yêu cầu họ phải cho bạn thuốc này, tiêm cho bạn thuốc nọ, như thể bạn là thầy thuốc chứ không phải họ, thì phí tiền phí thời giờ và vô nghĩa.

Khi tôi làm một Ngôi nhà cho khách hàng cũng vậy? Đã từ lâu tôi thôi cái việc phải làm cho thật nhiều khách hàng, tôi chỉ phục vụ cho NHỮNG AI PHÙ HỢP. 

Bạn muốn một Tổ ấm, nơi tất cả thành viên đều muốn trở về, nơi có cảm giác An toàn, thoải mái, con cái phát triển lành mạnh. Hay chỉ thích Chủ nghĩa Hình thức? Việc thích chủ nghĩa hình thức là điều dễ hiểu và tất nhiên, vậy nhưng Hình thức chỉ nên xếp sau KHÔNG GIAN, không gian thì phải phục vụ CON NGƯỜI. Lúc này người Kiến trúc sư, cần phải có cả hiểu biết về tổng quan Xã hội học, Tâm lý học, ở Việt Nam thì còn phải tường cả Phong thủy, Dịch lý, nếu không muốn đổ sông bể công sức sau khi Thầy Bà vào phán. Nếu không am hiểu, chí ít cũng phải có ê kíp, phối hợp được những chuyên gia về những lĩnh vực trên... Mới làm Ngôi nhà tốt được!

Nắm được cái cốt lõi cần làm, cần tạo dựng cho một căn nhà rồi, lúc đó thích đắp vẽ hình thức gì cũng được, tùy sở thích. Thiết kế nhà ngoài KHÔNG GIAN cũng cần chú ý đến THỜI GIAN, những phong cách mới, kiểu cách mới, nhu cầu mới liên tục thay đổi... cho phù hợp với những loại Vật liệu được cung cấp trên thị trường.

Hãy nghiệm lại mà xem, thời bao cấp ông bà thì chỉ cần Ăn no mặc ấm, có chỗ trú ngụ là được... Khi kinh tế thị trường, có của ăn của để thì phải Ăn ngon mặc đẹp, chỗ ở phải khang trang, nhiều tầng. Đến thời bây giờ, khi cuộc sống tiện nghi dần đầy đủ hơn, tầng lớp trung lưu nhiều hơn, thì phải ĂN SUNG MẶC SƯỚNG, ăn sạch, ở sạch, ở xanh, hưởng thụ... thể hiện đẳng cấp...thể hiện nhu cầu Tâm linh...

Những nhu cầu kia là tất yếu, không sai trật theo tháp Maslow mở rộng dưới đây. Nhưng thật nguy hại nếu cho rằng đó là tôn chỉ tối thượng, như cho rằng càng nhiều tiền càng Hạnh phúc vậy.


Cuộc đời mỗi con người như một cuộc hành trình vậy. Từ Bản năng (nhu cầu cơ bản), Bản ngã (nhu cầu chứng tỏ cái tôi), Siêu ngã (nhu cầu Tâm linh - Đức tin - Chỉ dẫn)... (học thuyết phân tâm học của Nhà tâm lý học Sigmund Freud) dù cuộc sống mỗi người một khác, hoàn cảnh, vật chất, địa vị, tầng lớp khác nhau... họ đều dần phải trải qua những quá trình này để hoàn thiện con người. Một không gian sống tốt, là một không gian hỗ trợ để họ có môi trường phát triển nhận thức lành mạnh.

Anh chị muốn trao đổi, tìm hiểu thêm về Kiến trúc, Thiết kế Nhà ở, Dịch lý, Phong cách làm việc của tôi xin mời ghé zalo: 


Anh chị CHƯA CÓ KHÔNG GIAN SỐNG của riêng mình, xin mời ghé nhóm: "Thông tin về Nhà ở Xã hội và Chung cư ở Hà Nội" - Tôi hướng dẫn cả đống cách để tự mua được Nhà Hà Nội kể cả Chung cư hay Nhà đất chỉ với 300 triệu đến 1 tỷ để anh chị lao động có QUYỀN được An cư như tất cả những người giàu có khác.

Anh chị nào ăn giò sạch thì ghé đây đặt mua: MUA GIÒ SẠCH

Cảm ơn anh chị đã ghé Blog chơi,

<Khương Thanh>

12/6/22

PHONG THỦY TRONG THIÊN - ĐỊA - NHÂN

 PHONG THỦY TRONG THIÊN - ĐỊA - NHÂN

.
Anh em làm nhà ít nhiều cũng sẽ quan tâm đến Phong thủy, tôi thấy chỉ một vài anh em làm nhà để đầu tư cho thuê là không quan tâm, còn lại đa phần đều có, ít hay nhiều thôi...
.
Tuy nhiên cái gì quá cũng không tốt. Ăn nhiều quá sinh béo, rượu nhiều quá thì say sinh bệnh, tiền nhiều quá thì sinh ra nhu cầu rồi sinh hư... sùng phong thủy một cách thái quá sinh ra loạn. Anh em cứ hình dung thử cái chén đựng nước trà, một chén chỉ có thể chứa được 1 lượng nước nhất định, nếu anh em cố rót thêm ắt nước trà sẽ tràn ra ngoài, chẳng chứa được thêm gì...Cũng như con người chúng ta thôi, dung tích chứa của cơ thể và tinh thần của chúng ta có hạn, nếu cố tham lam để làm mọi thứ cho thật nhiều, thật đầy... thì ắt cái cơ thể, cái đầu óc đó sẽ bị tràn... theo một cách nào đó, có thể là bệnh tật, có thể là vận xui rủi, cũng có thể là stress hoặc trầm cảm.
.
Anh em muốn rót được nhiều nước hơn, anh em phải tăng dung tích của vật đựng là cái chén thành cái chén to hơn, rồi muốn đựng hơn nữa thì phải tăng thành cái bát, cái thau... Bản thân chúng ta cũng vậy, muốn ăn được nhiều hơn mà không sinh béo sinh bệnh, anh em phải năng tập thể dục hơn, hoặc phải làm việc chân tay, phải tìm cách tiêu hao calo, để cơ thể không tích mỡ, tích các chất dư thừa, một cách tương ứng với lượng thức ăn nạp vào. Anh em muốn cuộc sống tốt hơn, nhiều vật chất của cải hơn, nhiều vận may hơn... thì anh em cũng cần phải tăng cái dung tích lên thì mới chứa được...
.
Cái bình chứa của chúng ta là gì? Tôi tạm gọi chúng như sau để anh em dễ thấy:
- Vỏ bình (NHÂN)
- Khoảng rỗng trong bình (ĐỊA)
- Nước đổ vào bình (THIÊN)
.
Vỏ bình giống như là năng lực chuyên môn, khả năng, hoặc nôm na là sự hiểu biết mà anh em có... Sự hiểu biết này giúp anh em làm việc, kiếm tiền, trao đổi và kết giao ở đời... Nó đại diện cho phần Dương, là phần thấy được bằng mắt bằng tai, phần bề ngoài mà nhiều anh em hay nhìn rồi vội vàng đánh giá. Đây là phần mà anh em có thể chủ động và dễ nhất để thay đổi, phát triển năng lực của mình ngày một tăng lên, chúng ta có thể tạm gọi đó là NHÂN HÒA. Ngược lại nếu anh em không làm gì để thay đổi phần này thì cực kỳ nguy hiểm, lòng tham và sự muốn có thêm có nhiều của anh em không giảm nhưng cái Nhân Hòa - Vỏ bình nhỏ và mỏng mà cố nhồi thật nhiều thì ắt đến một thời điểm nó sẽ bị nứt, bị vỡ... Ở góc độ rộng hơn, Anh em cứ nhìn những đại gia giàu nhất nhì trên tivi hay các chính trị gia tham nhũng gần đây dính lao lý thì biết ngay, hoặc không cần nhìn đâu xa thử nhìn xung quanh mình xem có ai một thời hoàng kim thét ra lửa nhưng khi về già sa cơ lỡ vận không thì biết... Dấu hiệu để thấy được cái VỎ BÌNH (Nhân Hòa) của anh em tăng lên, đó là chuyên môn của anh em phải giúp ích được tốt hơn cho đội ngũ, cho cơ quan, cho công ty... nếu là công ty thì dịch vụ, sản phẩm phải giúp ích được cho khách hàng, giải quyết được vấn đề, nỗi đau cho họ, nếu sống thì phải thành tín, việc mình làm phải giúp đỡ được cho những người xung quanh, chứ không phải lấy đi từ họ...
.
Nhiều năm về trước, khi mới bắt đầu đi làm công việc Thiết kế - Xây dựng, tôi luôn nghĩ phải làm thế nào để kiếm được nhiều việc, từ đó có nhiều tiền, tích lũy nhiều vật chất, tiêu xài thật xả láng... nhưng cuộc đời đạp cho nhiều cú dập mặt mới vỡ ra không phải, tôi bớt tìm cách làm việc để có nhiều tiền đi, thay vào đó là làm việc để hạnh phúc, tìm cách giải quyết, và giúp ích được cho người nào cần đến mình, khách hàng của tôi đôi lúc có người biết họ cần gì, đôi lúc có người không biết... gần như họ chỉ biết điều họ muốn, chứ không phải thứ họ thực sự cần... Tôi luôn cố gắng hết khả năng dù họ có biết là tôi đang cố giúp họ hay không hay là tôi có mục đích cá nhân nào khác. Điều đó cũng không quan trọng lắm vì ở đời mọi thứ đều có DUYÊN - đúng như Nhà Phật đã nói.

Ngoài việc tăng kích thước chiếc bình, anh em còn cần tăng thêm độ dày dặn vững chãi của chiếc bình nữa, bằng cách hãy Bố thí, hãy làm việc thiện, hãy cho đi... nếu anh em có khả năng cho đi ở bất kỳ lĩnh vực nào... Anh em có thể làm việc thiện bằng tiền, bằng vật chất, bằng thực phẩm, bằng khả năng nào đó mà anh em biết, miễn là giúp cho người khác là được anh em ạ... Cũng như chính tôi thôi, khi làm thiện anh em cũng phải cẩn thận trước CÁI TÔI của mình, tốt nhất là làm âm thầm, điều tôi muốn nói là làm thiện một cách đúng đắn, đừng làm thiện vì muốn khoe khoang, phô trương là ta thiện, đó là lại sa đà vào sự muốn thêm nhiều danh tiếng, tích trữ rồi... Anh em có thể tìm hiểu thêm về LỤC ĐỘ BỒ TÁT BA LA MẬT để rõ tường hơn về việc thiện đúng đắn, tránh làm sai cách hoặc tiếp tay cho kẻ khác lợi dụng để trục lợi. Làm việc thiện đúng đắn, bố thí đúng đắn là không còn người cho không còn người nhận, người nhận thầm biết ơn người cho vì hỗ trợ, cúng dường lúc khó, người cho thì biết ơn người nhận đã tạo nhân duyên cơ hội để mình được cày cấy khu ruộng phước.
.
Khoảng rỗng trong bình chính là ĐỊA LỢI, là phần Âm, là thứ không thấy được bằng mắt, nhưng lại là chính cái hữu năng, hữu dụng của vật... Ở quy mô một ngôi nhà xây lên, phần thấy được chính là không gian, thẩm mỹ, đồ đạc nội thất...còn phần không thấy được (hay khoảng rỗng) chính là PHONG THỦY... Phong thủy thì nhiều trường phái, nhiều biến thể, nhiều cách luận giải... nhưng chung quy lại là để tạo ra một môi trường tuần hoàn thuận lợi cho Gia chủ sống trong căn nhà, nhiều nhà Phong thủy sa đà vào việc làm Phong thủy để có lợi cho căn nhà, nhưng thực chất làm Phong thủy để có lợi cho Gia chủ... Họ bảo phong thủy phải quay hướng này, đặt hướng kia, nhưng nấu ăn thì đứng vẹo cột sống, đi tiểu thì phải luồn lách trong nhà vệ sinh, bàn thờ thì khói nghi ngút ngột ngạt không thở nổi... Vậy đó có phải có ích cho Gia chủ không? Ông cha ta xưa ít trường phái, ít biến thể Phong thủy hơn, nhưng dường như các cụ rõ tường hơn nhiều. Nhà hướng Đông Nam, trước trồng cau, sau trồng chuối, trước cửa 3 gian là khoảng sân, trước khoảng sân là ao cá, mà các cụ gọi là MINH ĐƯỜNG TỤ THỦY... dường như các cụ vô cùng thông tuệ trong việc hiểu quy luật của tự nhiên, của môi trường sống, của sinh của khắc, rồi từ đó bài trí sao cho Không gian sống được thuận lợi nhất... Ở góc độ cá nhân, Địa lợi là những mối quan hệ, là vị trí lợi thế của bản thân mình trong một tập thể, ngoài năng lực cá nhân, nếu có thêm môi trường tốt nữa thì năng lực rất nhanh tiến bộ, trẻ con rất nhanh học hỏi, phát triển... Các cụ xưa thường nói GẦN MỰC THÌ ĐEN, GẦN ĐÈN THÌ RẠNG, là vì thế, môi trường là một yếu tố ảnh hưởng nhiều đến một cá nhân. Muốn có môi trường tốt, thì bản thân phải có NHÂN HÒA trước, từ đó mới chủ động xây dựng môi trường như mình, và bổ trợ cho mình... Nếu không có NHÂN HÒA, mà cứ một mực dựa vào ĐỊA LỢI, thì giống như con hư dựa vào cha mẹ giàu có chiều chuộng, năng lực không có mà dựa vào quan hệ xin xỏ để thăng tiến, để lãnh đạo người khác, thì ắt họ sẽ không phục, tập thể dần suy yếu, vị trí sẽ lung lay không bền vững...
Xây nhà mà cho rằng coi thật nhiều thầy Phong thủy, cúng bái thật nhiều... để được lộc mà NHÂN HÒA (lòng tốt giúp người trong âm thầm) không có thì Phong thủy cũng vô ích (Khổng Tử).
.
Hai thứ Vỏ bình và Khoảng rỗng của bình, anh em có thể chủ động rèn luyện, tìm kiếm, tạo dựng được nhưng riêng NƯỚC ĐỔ VÀO BÌNH anh em không thể quyết được, vì đây là việc của Ông Trời, là thứ mà Ông Trời cho anh em, nó nằm ở chữ THỜI, gọi là THIÊN THỜI... Ai cũng có cái Thời, và thời điểm xảy ra cái Thời của mỗi người không giống nhau, nên vì thế anh em đừng bao giờ so sánh mình với người khác, hay với bạn bè đồng nghiệp, cấp trên làm gì, vì cái Thời của họ khác của anh em, Thinh hôm nay nhưng chắc gì đã không Suy vào ngày mai. Cái anh em có thể so sánh duy nhất là mình hôm nay khác gì so với ngày hôm qua (NHÂN HÒA), Nhân hòa là thứ anh em có thể tăng trưởng đến vô biên, tùy vào năng lực, kiên trì, rèn luyện, điều mong muốn của anh em... Lấy ví dụ ngay chính tôi, ngày xưa đi học Văn học gần bét lớp, nhưng vài năm nay tôi viết rất nhiều, thuyết trình cũng nhiều, trình bày cũng nhiều để trao đổi đối thoại với Gia chủ, với Đối tác, khách hàng... giờ nó thành sở thích, vì mỗi ngày đọc một chút, mỗi ngày viết một chút, mỗi ngày lắng nghe một chút, thì khả năng tăng lên, còn ngược lại nếu tôi không thử viết, không tập viết mà cứ tin rằng mình ngu văn theo điểm số trên lớp với sách giáo khoa, thì giờ chắc chắn tôi vẫn chả viết được cái gì, chả trình bày được ý tưởng gì của mình với ai...
.
Nói về chữ THỜI thì nó mênh mông lắm, THỜI mà đến nhưng không thấy được đó là Thời thì nó cũng tuột trôi đi mất không biết khi nào trở lại. Vừa phải biết nhìn Thời, vừa phải biết chờ Thời thì mới thành tựu được anh em ạ, ở đời có mấy ai hội tụ được cả Hòa, cả Lợi, cả Thời??? Nếu có ắt cũng là Cao nhân rồi... Anh em nào nếu đọc hoặc xem Tam Quốc sẽ thấy Tư Mã Ý chờ Thời như thế nào, sẵn sàng chịu Khổ, chịu Nhục, chịu Khó... đến tuổi già cập kê khi họ Tào suy yếu, ông mới phất cờ giành được Thiên Hạ... Hay như Gia Cát Lượng - ông được gọi là thần cơ diệu toán, trong trận hỏa công ở Thượng Phương Cốc, ông đã cho rằng nắm chắc phần thắng trong tay và dồn được Tư Mã Ý đến đường cùng, nhưng cuối cùng Trời đổ cơn mưa và Tư Mã Ý thoát nạn, đó chính là THIÊN THỜI.
.
Có Địa lợi (Phong thủy tốt, quan hệ tốt, môi trường tốt), chớp được Thiên Thời... anh em sẽ giàu rất nhanh, nổi rất nhanh, cuộc sống sẽ hào nhoáng, xa hoa... nhưng anh em cẩn thận, thiếu Nhân hòa thì không bền, điều gì nhanh đến, sẽ nhanh đi, bạo phát thì bạo tàn.
Hãy nhìn những doanh nhân giàu có vướng vòng lao lý xem, hãy nhìn những "Ông Vua" khi có quyền chỉ chăm chăm vơ vét tham nhũng, hưởng thụ mà không làm lợi cho dân xem, hãy nhìn những người đương chức đương thời mà cậy quyền cậy thế, o ép cấp dưới, o ép người yếu thế hơn xem... Anh em có thời gian hãy nhìn và ngẫm anh em sẽ tự thấy, mà không cần phải tin lời của tôi.

Để phối hợp được nhịp nhàng cả Thiên - Địa - Nhân thì không dễ, nhưng cũng không quá khó nếu anh em coi đó là việc cần làm, nên làm... Giống như nghệ sĩ tung hứng, anh ta muốn tung được cả 3 trái bóng, anh ta phải biết giữ thăng bằng, hay như con đường Trung Đạo mà Đức Phật Thích Ca đã khai thị vậy.

Chúc anh em Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa.

<Khương Thanh>



10/20/22

LƯỜI

 LƯỜI 

.

Có những lúc ta thấy lười ngay cả những việc ta thích: Đọc, Hát, Viết, Ngẫm, Làm...

.

Ta chỉ thích ngồi 1 tĩnh lặng 1 góc nhỏ - 1 mình - vị trí có thể nhìn bao quát mọi thứ, cứ thế yên lặng và tận hưởng cái tiết trời hiện tại cùng 1 chén trà hớp 1, 2 hớp đã nguội lạnh... Nhưng lạnh cũng có cái hay của lạnh, nhạt cũng có cái thú của nhạt, có lạnh mới giúp ta cảm nhận được đầy đủ cái vị khi nóng ấm, có nhạt mới giúp ta mới thấy rõ được giá trị của sự bình thường...

.

Cũng như 4 mùa - 1 chu kỳ ngắn, ngắn hơn nữa là 1 ngày, sẽ có Sáng - Trưa - Chiều - Tối... Xa hơn 1 tí là chu kỳ của Thành - Trụ - Hoại - Diệt , của Luân hồi... Vạn vật sinh trưởng, mang năng lượng của nhiệt huyết vào buổi sớm mai, vào mùa xuân, vào khi mới bắt đầu sinh ra của bọn trẻ con - đó là lý do người lớn hay thắc mắc sao mấy đứa con nít chúng nó nghịch cả ngày mà không biết mệt thế nhỉ.

.

Ai cũng thích vui trốn buồn, ai cũng thích sướng trốn khổ, ai cũng thích danh tránh hèn, ai cũng thích giàu tránh khó... Nhưng 4 mùa xuân hạ thu đông, ta thích 1 mùa nào đó, thì ta đâu trốn được 3 mùa còn lại, mọi thứ liên tục tiếp diễn biến như 2 mặt của Đồng xu, như Âm Dương trong Thái Cực Đồ của người Á Đông vậy, nghịch nhau, khắc nhau nhưng lại là 2 mặt của nhau. Thuận theo lẽ tự nhiên có lẽ là lựa chọn duy nhất.

.

Mùa Đông là mùa của Lười, chậm 1 tí, nghỉ 1 tí, chiêm nghiệm 1 tí, Thở thật đều.


<Duy Thanh>